Bài viết

quê hương (1)

Gia Lai25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà: Trần Thị Tàu , sinh năm: 1927 , ở thôn: Chánh Khoan Đông, là TNLS .

Nhìn dáng bà chậm chạp, đôi chân không còn đi vững vì vết thương cũ, ít ai hình dung được rằng nhiều chục năm trước, bà từng là cô gái gan dạ giữa những năm tháng chiến tranh.

Bà sinh ra trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ chưa kịp lớn thì đất nước đã chìm trong bom đạn.

Những ngày ấy, bà kể rằng điều khiến bà quyết định tham gia kháng chiến không phải vì nghĩ mình sẽ trở thành anh hùng. Đơn giản chỉ là nhìn quê hương bị tàn phá, nhìn những người xung quanh chịu cảnh chia ly, bà không thể đứng ngoài.

Khi còn rất trẻ, bà tham gia lực lượng chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Công việc của bà là vận chuyển lương thực, tải thương, liên lạc và cùng đồng đội bám địa bàn.

Có những đêm hành quân xuyên rừng.

Có những ngày chỉ ăn vài nắm cơm nguội.

Nhưng điều bà nhớ nhất không phải đói hay mệt.

Mà là hình ảnh đồng đội luôn nhường nhau từng ngụm nước.

Một lần trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị của bà gặp bom đạn. Trong lúc đưa một đồng đội bị thương ra nơi an toàn, bà cũng bị thương nặng ở chân.

Bà kể rất nhẹ nhàng:

“Lúc đó chỉ nghĩ phải đưa đồng đội ra trước, đau mấy cũng không thấy sợ.”

Sau lần ấy, bà mang thương tật suốt đời.

Ngày trở về quê hương, bà mới ngoài ba mươi tuổi nhưng cơ thể đã không còn khỏe như trước. Đôi chân đau mỗi khi trái gió trở trời. Những việc tưởng đơn giản như đi xa, làm việc nặng cũng khó khăn hơn.

Người ta từng hỏi:

— Bà có buồn không khi tuổi trẻ để lại nhiều mất mát như vậy?

Bà im lặng một lúc rồi cười hiền:

— Nếu được chọn lại, tôi vẫn chọn tham gia. Vì ai cũng muốn thế hệ sau được sống những ngày bình yên.

Rồi bà nhìn đám thanh niên đến thăm và nói:

— Các con sinh ra trong hòa bình là điều rất quý. Đừng nghĩ yêu nước là điều gì lớn lao. Học tốt, sống tử tế, giúp đỡ người khác, có trách nhiệm với quê hương – đó cũng là cách tiếp nối những gì thế hệ trước đã làm.

Nói rồi bà đứng dậy, bước chậm vào nhà.

Dáng đi ấy không còn nhanh nhẹn.

Nhưng từng bước chân là ký ức của một thời tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước.

Vết thương năm xưa không chỉ nằm trên cơ thể bà.

Mà còn trở thành lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay rằng:

Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên có được.

Đằng sau những ngày tháng yên bình là biết bao người phụ nữ bình dị đã đi qua chiến tranh bằng lòng kiên trung và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn