Cựu chiến binh

QUÊ LÚA THEO BƯỚC CHÂN HÀNH QUÂN

Câu chuyện kể về hành trình người lính mang theo hình ảnh quê lúa trong từng bước hành quân, biến ký ức hậu phương thành sức mạnh tinh thần giữa chiến trường.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên con đường Trường Sơn, có những thứ không nằm trong ba lô mà vẫn theo người lính suốt chặng dài. Với tôi, đó là quê lúa.

Quê tôi ở xã Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên. Nơi ấy, mỗi sáng nghe tiếng gà gáy, mỗi mùa gặt lúa vàng óng trải dài đến tận chân trời. Ngày nhập ngũ, tôi không kịp mang theo gì ngoài mấy bộ quần áo và một chiếc khăn mẹ đưa. Nhưng hình ảnh quê nhà thì theo tôi vào tận rừng sâu.

Mỗi khi bước qua một con suối, tôi lại nhớ dòng sông nhỏ chảy qua làng. Mỗi khi dừng nghỉ bên bãi đất trống, tôi tưởng tượng đó là thửa ruộng sau mùa gặt. Những so sánh giản dị ấy giúp tôi bớt đi cảm giác xa lạ giữa Trường Sơn.

Có lần, trong bữa ăn vội, tôi lấy nắm cơm nguội, bỗng thấy mùi khói bếp quê nhà đâu đó. Tôi kể cho đồng đội nghe về những buổi tối mẹ tôi nấu cơm bằng rơm, khói cay xè mắt. Mấy anh em lặng đi, rồi mỗi người kể thêm một mảnh quê của mình.

Đêm đó, cả đội hình ngủ ngon hơn thường lệ. Bởi quê hương đã theo chúng tôi vào giấc ngủ, che bớt tiếng bom xa.

Quê lúa không hiện hữu trên bản đồ Trường Sơn. Nhưng nó hiện diện trong từng bước chân hành quân, trong từng quyết tâm không lùi lại. Chính quê nhà đã đi cùng chúng tôi, cho đến tận những đoạn đường gian nan nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn