QUÊN CẢ TÊN MÌNH, MẸ VẪN NHỚ NGƯỜI CON ĐI MÃI KHÔNG VỀ
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lưu Thị Dy

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lưu Thị Dy năm nay đã ngoài 90 tuổi. Tuổi già khiến mẹ đôi khi quên cả tên mình, quên người vừa gặp, quên những câu chuyện của ngày hôm qua. Nhưng có một điều mẹ chưa bao giờ quên: người con út đã hy sinh nơi chiến trường và mãi mãi không trở về.
Mẹ đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng sự chịu đựng lặng thầm của một người mẹ Việt Nam. Ngày người con lên đường, có lẽ mẹ cũng như bao người mẹ khác, tiễn con đi với một niềm tin giản dị rằng rồi con sẽ trở về.
Nhưng người con ấy đã đi mãi.
Mấy mươi năm trôi qua, ký ức về con vẫn nằm nguyên trong một góc sâu thẳm của trái tim mẹ. Thời gian có thể lấy đi nhiều điều, nhưng không thể lấy đi hình bóng của người con mà mẹ đã mang nặng đẻ đau.
Mẹ bị lãng tai, đục thủy tinh thể, sức khỏe giảm sút bởi tuổi tác và bệnh tật. Những bước chân đã chậm, đôi mắt đã mờ, trí nhớ cũng không còn trọn vẹn. Thế nhưng, khi nhắc đến người con đã hy sinh, ánh mắt mẹ dường như có một chút khác đi – như thể người con ấy vẫn đang ở đâu đó trong ký ức của mẹ, chưa từng rời xa.
Trong ngôi nhà đơn sơ, mẹ được vợ chồng người con gái chăm sóc từng bữa cơm, giấc ngủ. Những việc tưởng chừng nhỏ bé ấy lại là sự tiếp nối của một tình yêu lớn – tình yêu của những người con dành cho người mẹ đã dành cả cuộc đời cho gia đình, cho đất nước.
Có lẽ, với mẹ lúc này, điều quý giá nhất không phải là những lời nói lớn lao. Chỉ cần có con cháu bên cạnh, có người hỏi han, chăm sóc, có một bàn tay nắm lấy bàn tay mẹ… cũng đủ để những tháng ngày tuổi già trở nên ấm áp.
Và hơn thế, trong cuộc sống thanh bình hôm nay, mẹ vẫn nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ cộng đồng. Đó không chỉ là sự chăm sóc dành cho một người mẹ đã cao tuổi, mà còn là cách thế hệ hôm nay cúi mình trước những hy sinh của một thế hệ đi trước.
Mỗi Mẹ Việt Nam Anh hùng là một tượng đài sống.
Các mẹ không trực tiếp cầm súng, không đứng giữa chiến trường, nhưng đã làm nên một hậu phương vững chắc bằng sự hy sinh, chờ đợi và những mất mát không gì bù đắp được.
Năm tháng có thể khiến mẹ quên tên mình.
Nhưng trái tim của một người mẹ thì vẫn nhớ.
Mẹ quên nhiều điều, nhưng không quên người con đã đi mãi không về.


