QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI ANH CẢ VÀ NHỮNG NGÀY ĐẦU TRÊN CHIẾN TRƯỜNG
Năm 21 tuổi, khi nhiều người trẻ đang bắt đầu những công việc đầu tiên của cuộc đời, ông Lê Gia Hứa cũng đang có một công việc ổn định ở quê nhà. Ông làm kế toán xã. Trong gia đình, ông là người anh cả của 11 anh em. Cuộc sống gia đình đông con còn nhiều khó khăn, nhưng trước yêu cầu của đất nước và với tinh thần của tuổi trẻ lúc bấy giờ, ông đã quyết định gác lại công việc đang làm để xung phong lên đường nhập ngũ.
Quyết định ấy đối với ông khi đó là một quyết định của tuổi trẻ. Ông đang có công việc, có gia đình và những trách nhiệm riêng của một người anh cả, nhưng tiếng gọi lên đường vẫn thôi thúc. Ông đã lựa chọn khoác lên mình bộ quân phục, trở thành người lính và bắt đầu một chặng đường mà chính ông cũng không thể biết trước sẽ kéo dài bao lâu, sẽ trải qua những gì và liệu mình có ngày trở về hay không.
Năm 21 tuổi, ông bắt đầu những ngày huấn luyện quân sự tại Hòa Tịnh. Ba tháng huấn luyện là quãng thời gian ông làm quen với cuộc sống của người lính, với những yêu cầu của quân ngũ và những điều cần thiết trước khi bước vào chiến trường. Nhưng chương trình huấn luyện chưa hoàn thành thì tình hình chiến trường thay đổi nhanh chóng. Năm 1975, yêu cầu của chiến trường rất cấp bách. Đơn vị của ông nhận lệnh điều động thần tốc vào miền Nam để tham gia chiến dịch.
Mọi việc diễn ra nhanh chóng. Người lính trẻ vừa trải qua những tháng ngày huấn luyện tại Hòa Tịnh đã phải bước vào một hành trình hoàn toàn khác. Từ một người làm kế toán xã, ông trở thành người lính trực tiếp đi vào chiến trường. Chặng đường phía trước không còn là những ngày huấn luyện mà là chiến tranh thực sự.
Trận đánh đầu tiên trong cuộc đời quân ngũ của ông diễn ra tại thị xã Long Khánh, Xuân Lộc. Đây là nơi được coi là “cánh cửa thép” ở phía Bắc Sài Gòn. Với người lính trẻ lần đầu bước vào chiến trường, đó là một trải nghiệm không thể nào quên. Chiến tranh không còn là những điều được nghe kể mà trở thành hiện thực ngay trước mắt.
Trong những ngày tháng ấy, ông Hứa đảm nhiệm nhiệm vụ y tá, phụ trách sức khỏe cho Bộ tư lệnh Sư đoàn. Công việc của một người y tá giữa chiến trường gắn với việc chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ, đồng thời phải luôn có mặt trong điều kiện chiến tranh khốc liệt. Bên cạnh nhiệm vụ chuyên môn, người lính ấy cũng phải đối diện với những nguy hiểm của chiến trường như tất cả những người đồng đội của mình.
Đơn vị tiếp tục tiến về phía Nam trong chiến dịch năm 1975. Những ngày tháng chiến đấu đưa ông đến gần hơn với thời khắc đất nước giải phóng. Sau khi Sài Gòn được giải phóng, ông không trở về miền Bắc ngay. Người lính trẻ tiếp tục ở lại miền Nam làm công tác quân quản từ năm 1975 đến năm 1979.
Bốn năm ở lại làm nhiệm vụ sau ngày giải phóng cũng trở thành một phần trong cuộc đời quân ngũ của ông. Chiến tranh đã đi qua một chặng đường lớn, nhưng nhiệm vụ của những người lính vẫn chưa kết thúc. Ông tiếp tục cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ được giao, tiếp tục cuộc sống quân ngũ và tiếp tục chứng kiến những đổi thay sau chiến tranh.
Nhìn lại những ngày đầu nhập ngũ, điều đáng nhớ với ông không chỉ là việc mình đã rời công việc kế toán xã để trở thành người lính, mà còn là cả một bước ngoặt lớn của cuộc đời. Từ tuổi 21, ông bước vào quân ngũ và rất nhanh chóng phải đối diện với chiến trường. Ba tháng huấn luyện tại Hòa Tịnh chưa hoàn tất chương trình, ông đã cùng đơn vị nhận lệnh đi vào miền Nam. Trận đánh đầu tiên tại Long Khánh, Xuân Lộc trở thành dấu mốc không thể quên trong cuộc đời người lính.
Sau này, khi nhớ lại chặng đường ấy, ông không nói về mình như một người đã làm nên điều gì lớn lao. Những gì ông đã trải qua được nhìn nhận như một phần trách nhiệm của thế hệ thanh niên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Ông là một người con trong gia đình có 11 anh em, là người anh cả, từng làm kế toán xã, nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường.
Từ quyết định của tuổi 21 ấy, cuộc đời ông bước sang một trang khác. Ba tháng huấn luyện, một mệnh lệnh điều động thần tốc, trận chiến đầu tiên ở Long Khánh, Xuân Lộc, nhiệm vụ y tá của Bộ tư lệnh Sư đoàn và những năm làm công tác quân quản sau ngày Sài Gòn giải phóng đã nối tiếp nhau thành một hành trình của người lính.
Đó là những năm tháng mà ông Hứa đã lựa chọn giữa tuổi trẻ của riêng mình và nhiệm vụ với đất nước. Và cũng từ những ngày đầu ấy, ông bắt đầu bước vào “thời hoa lửa” – quãng đời mà sau này, khi nhìn lại, ông luôn nhớ đó là những năm tháng đặc biệt nhất của cuộc đời mình.



