Bài viết

Quyết giữ Đồi Tròn (Phần 1)

Từ cuối năm 1985, Trung úy Mai Xuân Quyết được điều về công tác tại Trường Sĩ quan Lục quân 2. Những kinh nghiệm từ thực tiễn chiến đấu của ông đã được vận dụng vào hoạt động giảng dạy, “tiếp lửa” cho các thế hệ học trò.

Thái Nguyên17/07/2026Lê Quý Biên (Đoàn xã Võ Nhai)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đến thăm Đại tá Mai Xuân Quyết, nguyên Trưởng khoa Chiến thuật (Trường Sĩ quan Lục quân 2), chúng tôi được nghe ông kể về những năm tháng chiến đấu, làm nhiệm vụ quốc tế giúp bạn Campuchia. Ông kể: “Giáp Tết Ất Sửu 1985, tôi là Trung úy, Đại đội trưởng Đại đội 1 thuộc Trung đoàn 10 (Sư đoàn 339, Quân khu 9), nhận lệnh phòng ngự kết hợp chốt tại khu vực Đồi Tròn thuộc tỉnh Pursat (Campuchia).

Sau khi nhận lệnh, tôi chỉ huy Đại đội vượt sông Cơ Lung, triển khai đội hình phòng ngự ở Đồi Tròn. Vì phải giữ bí mật cho đợt tiến công giai đoạn 2 của chiến dịch nên mặc dù nằm trong đội hình cấp trên nhưng Đại đội 1 đảm nhiệm phòng ngự độc lập, chủ động đánh địch bảo vệ trận địa. Chúng tôi lợi dụng địa hình, nhanh chóng bố trí công sự liên hoàn, thuận tiện quan sát đánh địch từ xa. Sáng 27 tháng Chạp năm Giáp Tý, chiến sĩ cảnh giới phát hiện một tốp 3 tên lính Pol Pot bám đường mòn tiến vào khu vực phòng ngự của Đại đội liền nổ súng tiêu diệt 1 tên. Những tên còn lại rút chạy. Ngay trưa hôm đó, hỏa lực của địch nã dồn dập, liên tiếp vào trận địa của chúng tôi hàng giờ đồng hồ. Cánh rừng phía trước vốn rậm rạp, âm u giờ bị cháy trơ trụi, tơi tả. Nhiều công sự của Đại đội bị hư hỏng. Một số chiến sĩ thương vong.

Tranh thủ lúc ngưng tiếng đạn pháo của địch, chúng tôi tổ chức sửa sang công sự, cứu chữa thương binh. Sáng sớm ngày 28, khoảng 2 đại đội Pol Pot tiến công lên Đồi Tròn. Quân số của chúng đông gấp 6 lần chúng tôi. Trước tình thế nguy cấp, tôi triển khai cho bộ đội gom tất cả vũ khí của các đồng chí đã hy sinh, bị thương không thể chiến đấu được, bố trí sẵn các loại súng tại bệ, mỗi người đảm nhiệm 3 khẩu, cơ động các vị trí chiến đấu tiêu diệt địch. Đây cũng là cách để nghi binh khiến địch không phát hiện lực lượng của ta quá mỏng. Khi quân Pol Pot cơ động vào tầm bắn, tôi hạ lệnh cho đơn vị nổ súng ngăn chặn từ xa, không cho địch tiến sát trận địa phòng ngự”.

Thời điểm đó, đội hình Trung đoàn 10 bố trí bên này sông. Phải tuyệt đối giữ bí mật để địch không phát hiện ý định tiến công giai đoạn 2 của chiến dịch nên dù rất lo lắng cho Đại đội 1, song chỉ huy Trung đoàn yêu cầu Đại đội bằng mọi giá phải giữ được Đồi Tròn. Thực hiện nhiệm vụ, cán bộ, chiến sĩ Đại đội 1 liên tục cơ động, sử dụng nhiều loại súng khác nhau để đánh địch. Bị thiệt hại nhiều, lại không biết quân số phòng ngự của ta nên địch không dám ồ ạt tiến công mà sử dụng hỏa lực bắn dữ dội vào khu vực trận địa Đồi Tròn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn