Quyết giữ Đồi Tròn (phần 2)
Từ cuối năm 1985, Trung úy Mai Xuân Quyết được điều về công tác tại Trường Sĩ quan Lục quân 2. Những kinh nghiệm từ thực tiễn chiến đấu của ông đã được vận dụng vào hoạt động giảng dạy, “tiếp lửa” cho các thế hệ học trò.
“Sau nhiều ngày chiến đấu căng thẳng, ác liệt trong điều kiện thiếu cơm ăn, nước uống, bởi lực lượng hậu cần của cấp trên không thể vượt sông tiếp tế, cả Đại đội chỉ ăn cơm sấy, cơm cháy, lương khô và uống nước sông. Tôi chạy đi chạy lại xử trí tình huống, động viên chiến sĩ kiên trì bám trụ. Quần áo vướng vào những gốc cây bị cháy, rách bươm, mặt mũi nhọ nhem, trầy xước. Buổi trưa hôm ấy, lúc ngơi tiếng súng, tôi cũng đã thấm mệt bước về hầm chỉ huy. Nhìn thấy tôi, chiến sĩ liên lạc Nguyễn Văn Tiến liền òa khóc.
Tôi tưởng Tiến đang sợ nên trấn an: “Không được khóc! Lính chiến là phải kiên cường, hiểu chưa!”. Nghe vậy, cậu ta gạt nước mắt, mặt đanh lại: “Em không sợ, chỉ vì nhìn quần áo anh rách hết, chân tay, mặt mũi nhem nhuốc, vết trầy xước vẫn đang rỉ máu, em thấy thương nên mới khóc... Hay là, Đại đội trưởng mặc tạm chiếc quần của em đi”. Tự nhiên tôi thấy lòng mình ấm lại. Một cảm giác thân thương, gần gũi trào dâng.
Như được tiếp thêm sức mạnh tinh thần, tôi cầm vội mấy miếng lương khô, cơm cháy, chạy tới chỗ các chiến sĩ đang căng mắt quan sát địch, động viên từng người “còn sống, còn trận địa”, dốc toàn lực bảo vệ điểm tựa. Phút nghỉ ngơi hiếm hoi trên chiến trường, cán bộ, chiến sĩ chia nhau từng miếng cơm cháy, từng ngụm nước sông, nhưng ai cũng hừng hực quyết tâm chiến đấu”, Đại tá Mai Xuân Quyết nhớ lại.
Suốt 5 ngày kiên cường bám trận địa, chúng tôi vượt đói, vượt khát, bất chấp hy sinh, mỗi ngày, Đại đội 1 đẩy lùi được 5, 6 đợt tiến công của địch. Cuối cùng, Đại đội 1 đã giữ vững khu vực Đồi Tròn, tạo thuận lợi cho cấp trên bí mật triển khai đội hình tham gia chiến dịch có ý nghĩa quan trọng, tiến tới giành thắng lợi quyết định trên chiến trường Campuchia...



