QUYẾT TÂM ĐÁNH MỸ ĐỂ TRẢ NỢ NHÀ

Những câu chuyện thời hoa lửa: Kí ức không bao giờ được quên
Chúng ta đã được dạy và học về lịch sử nước nhà, nhưng đã bao giờ chúng ta trực tiếp lắng nghe những người viết nên lịch sử kể lại hay chưa? Tôi đã có dịp được nghe trực tiếp bác Huỳnh Xuân – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Bác kể lại với giọng điệu tự hào xen lẫn chút đượm buồn.
“Quê tôi ở Phú Xuân, nơi từng yên bình nhưng đã chìm trong khói lửa chiến tranh khi quân ngoại xâm tràn đến. Giặc đốt nhà, cướp của, rào làng dồn dân khiến nhân dân rơi vào cảnh lầm than. Gia đình tôi cũng chung số phận,nhà cửa bị phá hủy, cha bị bắt giam ở Côn Đảo, mẹ bị đưa đi Nha Trang. Trước cảnh nước mất, nhà tan, con đường duy nhất là rời quê hương, thoát ly tham gia cách mạng. Những năm tháng kháng chiến vô cùng gian khổ. Đồng đội còn rất trẻ đã anh dũng hy sinh, có người ngã xuống vẫn ôm chặt vũ khí trong lòng. Cuộc sống nơi chiến khu thiếu thốn trăm bề không đủ cơm ăn, phải sống nhờ rau rừng, quả sung, nhiều lúc bị địch bao vây, phải uống nước bẩn để cầm cự. Nỗi đau lớn nhất là sự hy sinh của đồng đội mà không kịp nói lời từ biệt”.
—
Nói tới đây bác không kiềm được nước mắt, điều này càng khiến tôi hiểu rõ hơn về sự tàn khốc của chiến tranh, giúp tôi quý trọng hoà bình của ngày hôm nay hơn bất cứ điều gì!
—
Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, độc lập và tự do – thành quả được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ cha anh. Điều đó đòi hỏi mỗi người trẻ phải có ý thức giữ gìn độc lập, bảo vệ Tổ quốc, sống có trách nhiệm và không ngừng cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



