Quyết tử quân số 1 của Thủ đô- LÊ GIA ĐỈNH
Lê Gia Đỉnh sinh năm 1920 tại thôn Trúc Lâm, xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc, Hải Dương; ông tham gia cách mạng từ năm 1943, là Chính trị viên Đại đội 1 thuộc Tiểu đoàn 101 Vệ quốc đoàn. Ngày 20/12/1946, ông anh dũng hy sinh trong trận chiến bảo vệ Bắc Bộ Phủ và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2000. Ông được mệnh danh là “Quyết tử quân số 1 của Thủ đô”.
NGƯỜI CON ĐẤT HẢI DƯƠNG – LÊ GIA ĐỈNH
Câu chuyện về “Quyết tử quân số 1 của Thủ đô”
Ngày ấy, tại một làng quê nghèo thuộc huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương, có một chàng trai tên là Lê Gia Đỉnh.
Ông sinh năm 1920, tại thôn Trúc Lâm, xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm đất nước còn chìm trong cảnh mất nước, nhân dân phải chịu nhiều áp bức, đau thương.
Nhưng trong trái tim người thanh niên Lê Gia Đỉnh luôn có một niềm tin mãnh liệt:
“Quê hương rồi sẽ có ngày được tự do. Đất nước nhất định phải được độc lập.”
Năm 1943, Lê Gia Đỉnh tham gia cách mạng. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông gia nhập quân đội và trở thành một người chiến sĩ của lực lượng Vệ quốc đoàn.
Đến năm 1946, khi tình hình đất nước ngày càng căng thẳng, Lê Gia Đỉnh là Chính trị viên Đại đội 1, thuộc Tiểu đoàn 101 Vệ quốc đoàn, đơn vị chiến đấu bảo vệ Thủ đô Hà Nội.
NHỮNG NGÀY HÀ NỘI “QUYẾT TỬ”
Cuối năm 1946, quân Pháp chuẩn bị mở rộng chiến tranh.
Đêm 19 tháng 12 năm 1946, cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ.
Hà Nội bước vào những ngày chiến đấu vô cùng ác liệt.
Những người lính Vệ quốc đoàn hiểu rằng họ đang đứng trước một kẻ thù mạnh hơn rất nhiều về vũ khí và phương tiện chiến đấu.
Nhưng họ có một thứ mà kẻ thù không thể có được:
Đó là tình yêu Tổ quốc và quyết tâm bảo vệ Thủ đô.
Lê Gia Đỉnh cùng các chiến sĩ Đại đội 1 được giao nhiệm vụ bảo vệ Bắc Bộ Phủ – một vị trí đặc biệt quan trọng của Hà Nội.
Ông nói với đồng đội:
“Còn người thì còn trận địa. Chúng ta phải giữ vững vị trí này để bảo vệ cơ quan Trung ương.”
Mọi người cùng siết chặt tay nhau.
Không ai lùi bước.
TRẬN ĐÁNH LỊCH SỬ
Sáng ngày 20 tháng 12 năm 1946, quân Pháp mở cuộc tiến công lớn vào Bắc Bộ Phủ.
Một lực lượng đông với xe tăng, xe thiết giáp và pháo binh tiến về phía trận địa của các chiến sĩ Việt Nam.
Tiếng súng vang lên.
Khói lửa bao trùm khu vực Bắc Bộ Phủ.
Các chiến sĩ Vệ quốc đoàn chiến đấu vô cùng quyết liệt.
Dù vũ khí ít hơn, họ vẫn bình tĩnh chống trả, từng bước ngăn chặn quân địch.
Lê Gia Đỉnh liên tục động viên đồng đội:
“Bình tĩnh! Kiên quyết giữ trận địa!”
Nhưng quân Pháp ngày càng tiến gần.
Xe tăng địch húc đổ hàng rào, bộ binh tràn vào.
Tình thế trở nên vô cùng nguy hiểm.
Lê Gia Đỉnh hiểu rằng nếu cứ tiếp tục giữ tất cả lực lượng ở vị trí này, nhiều đồng đội có thể hy sinh.
Ông quyết định cho các chiến sĩ khác rút sang vị trí an toàn hơn.
Còn mình, ông ở lại.
Một người đồng đội nhìn ông và hỏi:
— Anh Đỉnh, còn anh?
Ông chỉ mỉm cười:
— Tôi ở lại chặn địch. Các đồng chí rút đi!
KHOẢNH KHẮC QUYẾT TỬ
Quân Pháp tiếp tục tiến vào.
Một chiếc xe tăng từ từ tiến về phía trận địa.
Lê Gia Đỉnh nhìn chiếc xe tăng.
Rồi ông nhìn về phía những người đồng đội đang rút lui.
Trong khoảnh khắc ấy, ông biết mình phải lựa chọn.
Không một chút do dự.
Ông ôm quả bom ba càng, dũng cảm lao về phía chiếc xe tăng địch.
Quân Pháp hoảng sợ trước hành động bất ngờ ấy.
Chiếc xe tăng và bộ binh địch phải tháo chạy.
Nhưng người chiến sĩ trẻ Lê Gia Đỉnh đã anh dũng hy sinh.
Ông ra đi khi mới 26 tuổi.
Một tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng sự hy sinh của ông đã trở thành biểu tượng của tinh thần:
“Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.”
NGƯỜI ANH HÙNG KHÔNG BAO GIỜ BỊ LÃNG QUÊN
Lê Gia Đỉnh hy sinh, nhưng tên tuổi ông không mất đi.
Câu chuyện về người chiến sĩ quê Hải Dương đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ.
Ông được nhân dân và đồng đội gọi bằng cái tên đầy kính trọng:
“Quyết tử quân số 1 của Thủ đô.”
Ngày 28 tháng 4 năm 2000, Nhà nước truy tặng ông danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên ông cũng được đặt cho một tuyến phố tại Hà Nội để ghi nhớ người chiến sĩ đã hy sinh trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến bảo vệ Thủ đô.
NGƯỜI CON HẢI DƯƠNG
Lê Gia Đỉnh sinh ra từ một làng quê Hải Dương bình dị.
Ông không phải là một người có sức mạnh phi thường.
Ông chỉ là một người con yêu quê hương, một người lính yêu đồng đội và một người Việt Nam yêu Tổ quốc.
Nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã sẵn sàng đặt lợi ích của đất nước lên trên sự sống của bản thân.
Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.
Trên quê hương Hải Dương, những con đường mới đã mở ra, những ngôi trường vang tiếng trẻ thơ. Hà Nội cũng đã trở thành một thành phố hòa bình, phát triển.
Những em nhỏ hôm nay được đến trường, được vui chơi, được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Có được cuộc sống ấy, chúng ta càng phải biết trân trọng những người đã hy sinh.
Câu chuyện về Lê Gia Đỉnh nhắc nhở mỗi chúng ta:
Hãy biết yêu quê hương.
Hãy biết trân trọng hòa bình.
Hãy sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Và khi gặp khó khăn, hãy luôn có lòng dũng cảm để vượt qua.
Từ một người con của làng quê Trúc Lâm, Lê Gia Đỉnh đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần quyết tử bảo vệ Tổ quốc.
Tên tuổi ông đã hòa vào lịch sử Thủ đô.
Tinh thần của ông còn sống mãi trong lòng nhân dân.
Và hình ảnh người “Quyết tử quân số 1 của Thủ đô” sẽ mãi là niềm tự hào của quê hương Hải Dương.



