RA TRẬN VỚI KÝ ỨC THÁNG TÁM TRONG TIM
Hành trang ra trận của người lính trẻ không chỉ có súng đạn, mà còn là ký ức Tháng Tám 1945 luôn cháy bỏng trong tim.
Ngày rời quê hương Hồng Gai để ra trận, Phùng Ngọc Hùng mang theo trong tim mình hình ảnh của những ngày Tháng Tám lịch sử. Đó là dòng người cầm đuốc tiến lên giành chính quyền, là khoảnh khắc chính quyền về tay nhân dân, là niềm vui vỡ òa của những con người lần đầu được làm chủ vận mệnh.
Những ký ức ấy trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn đối với ông trong những ngày đầu quân ngũ. Giữa những buổi hành quân dài, những đêm rừng lạnh giá, ông thường nhớ lại lý do vì sao mình cầm súng. Đó không chỉ là mệnh lệnh, mà là lời nhắc nhở về trách nhiệm bảo vệ thành quả cách mạng.
Ra trận với ký ức Tháng Tám trong tim, Phùng Ngọc Hùng hiểu rằng, mỗi bước chân của mình đều gắn với số phận của đất nước. Ông chiến đấu không chỉ cho hiện tại, mà cho tương lai – để những thế hệ sau không phải sống lại những năm tháng đói nghèo, áp bức mà ông từng chứng kiến.
Chính ký ức ấy đã giúp ông vững vàng trước gian khổ, hiểm nguy. Nó nhắc ông nhớ rằng, phía sau mình là nhân dân, là quê hương, là những hy sinh không thể quên. Và vì thế, ông không cho phép mình lùi bước.



