Mùa khô năm 1971, tiểu đội công binh của Kiên và Thịnh nhận nhiệm vụ phá một quả bom nổ chậm nằm ngay giữa trọng điểm giao thông. Quả bom này có ngòi nổ cực kỳ nhạy cảm, chỉ một rung động nhỏ cũng có thể kích nổ ngay lập tức.
Trong lúc Kiên đang thận trọng dùng lưỡi lê rà đất để tìm ngòi nổ thì một loạt pháo từ xa dội tới. Đất đá bắn tung tóe. Một tảng đá lớn sạt xuống đè trúng đôi chân của Kiên, khiến anh không thể nhúc nhích, trong khi tay vẫn đang giữ chặt chiếc kìm cắt dây chì của ngòi nổ.
"Không được! Tao mà buông tay là nó nổ ngay. Mày chạy đi, báo anh em đừng cho xe qua hướng này!" – Kiên nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
Thịnh không chạy. Anh hiểu rằng nếu anh đi, Kiên chắc chắn sẽ hy sinh. Thịnh quỳ xuống bên cạnh, dùng chính đôi vai của mình làm giá đỡ, chống vào tảng đá để giảm bớt sức nặng đang đè lên chân Kiên. Anh rút con dao găm ra, hỗ trợ Kiên tháo gỡ từng mắt xích của ngòi nổ.Hai người lính phối hợp nhịp nhàng giữa làn khói pháo. Thịnh vừa giữ đá, vừa thì thầm: "Cố lên Kiên, sắp xong rồi. Về quê tao với mày cùng đi hội làng, tao còn nợ mày một chầu rượu đấy."Cuối cùng, ngòi nổ cũng được vô hiệu hóa. Khi quả bom không còn là mối đe dọa, Thịnh mới dám buông đôi vai đã tím bầm vì sức nặng để kéo Kiên ra khỏi đống đổ nát. Họ nằm vật ra mặt đất đầy cát bụi, nhìn nhau cười ha hả dù gương mặt ai cũng lấm lem máu và bùn.Sau chiến tranh, mỗi khi họp mặt, ông Kiên lại chỉ vào đôi chân có vết sẹo dài và nói: "Cái chân này còn bước đi được là nhờ đôi vai thép của ông Thịnh năm ấy đấy."