Bài viết

rên toàn bộ lãnh thổ miền Bắc Việt Nam

Bắc Ninh26/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi luôn nhận được sự tri ân từ các bạn Việt Nam.Về cá nhân, tôi vô cùng tự hào vì đã có, dù chỉ là một đóng góp nhỏ bé, vào một sự nghiệp lớn lao: Đó là chiến thắng của Việt Nam, sự thống nhất đất nước, và sự phát triển của một nhà nước xã hội chủ nghĩa. Hãy cùng nhau củng cố tình hữu nghị giữa hai dân tộc và hai quốc gia chúng ta.2. Ông Burnash Vladimir Ilyich, Đại tá về hưu, Phó chủ tịch Hội Cựu chiến binh toàn Ukraine tham chiến tại nước ngoài, ông đã chia tay người vợ trẻ đang mang thai ở tháng thứ 5 và đến Việt Nam từ tháng 5-1967 đến tháng 5-1968. Theo dòng hồi tưởng, ông Burnash Vladimir Ilyich kể: Khi đó tôi mang quân hàm Thiếu tá, được cử làm trưởng một nhóm nhỏ các chuyên gia quân sự Liên Xô, được giao nhiệm vụ rất quan trọng và khó khăn là trong thời gian ngắn nhất phải thành lập và tổ chức hoạt động Trường Kỹ thuật vô tuyến cho lực lượng Phòng không- Không quân Việt Nam.Trên toàn bộ lãnh thổ miền Bắc Việt Nam khi đó đang diễn ra một cuộc chiến tranh phá hoại ác liệt, và không thể chiến thắng nếu thiếu một hệ thống phòng không hiệu quả. Các phương tiện hỏa lực trong hệ thống đó, như bộ đội tên lửa phòng không và không quân tiêm kích, không thể hoạt động hiệu quả nếu thiếu đi lực lượng kỹ thuật vô tuyến (VTĐ) và các trạm radar của họ. Vì vậy, nhiệm vụ của chúng tôi là huấn luyện các chuyên gia Việt Nam để vận hành radar.Tầm quan trọng của nhiệm vụ này được thể hiện qua việc người được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng là Trung tá Thái, nguyên là Chỉ huy trưởng lực lượng VTĐ Việt Nam, còn Chính ủy là Trung tá Bích, một cán bộ chính trị có kinh nghiệm. Chúng tôi phối hợp rất tốt với hai vị chỉ huy này, nhưng dù vậy, những khó khăn vẫn vô cùng lớn.Ban đầu, trường được triển khai ở khu vực gần sát biên giới Trung Quốc. Đã có một số thành quả ban đầu. Nhưng sau khi các cuộc không kích của Mỹ gia tăng, trường buộc phải di dời về phía Tây và phải bắt đầu lại từ con số không.Khi đó điều kiện làm việc vô cùng khó khăn. Các chuyên gia của chúng tôi chủ yếu được tuyển từ các trường kỹ thuật vô tuyến của Liên Xô, nhưng số lượng quá ít. Trang thiết bị giảng dạy cũng thiếu thốn nghiêm trọng. Học viên thì yếu, khó tiếp cận được công nghệ radar phức tạp.Trong khi đó điều kiện sinh hoạt của người Việt Nam lẫn chuyên gia Liên Xô, trong hoàn cảnh rừng tre núi đá, vô cùng thiếu thốn. Chỉ riêng việc, mỗi ngày chỉ có điện một giờ vào buổi tối từ máy phát điện, đã đủ nói lên tất cả. Và đó chỉ là một phần trong hàng loạt khó khăn mà chúng tôi gặp phải.Khi mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng, người phiên dịch của tôi (có một cái tên rất thú vị – Inga, nghĩa là “Hải Âu”), mỗi khi thấy tôi suy sụp, lại an ủi và nói: Đừng buồn, đồng chí Burnash. Rồi chiến tranh sẽ kết thúc, chúng tôi sẽ chiến thắng người Mỹ, thống nhất đất nước và nhất định sẽ mời đồng chí quay lại, để thấy đất nước chúng tôi tuyệt vời đến mức nào.Khi đó, tôi đã nghĩ, người Việt Nam này hẳn là có khả năng tiên tri. Tất nhiên, tôi và tất cả các đồng chí Liên Xô đều rất mong Việt Nam đạt được mục tiêu. Chính vì điều đó mà chúng tôi đến đây, để giúp họ thành công.Nhưng đồng thời, chúng tôi không thể không đặt câu hỏi: Làm sao có thể đánh bại người Mỹ? Làm sao Mỹ lại cho phép Việt Nam thống nhất? Vì thế, lời tiên đoán của

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
rên toàn bộ lãnh thổ miền Bắc Việt Nam | Câu chuyện thời hoa lửa