Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

RỜI QUÊ HƯƠNG ĐẾN VỚI BIÊN CƯƠNG

Người nằm xuống được đồng đội quấn tạm trong chiếc tăng, chiếc võng hoặc tấm chăn quân dụng. Không có một nghi lễ đầy đủ giữa chiến trường, chỉ có những cái nắm tay và lời hứa

Phú Thọ25/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

RỜI QUÊ HƯƠNG ĐẾN VỚI BIÊN CƯƠNG

Năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, chàng trai Nguyễn Văn Lâm, quê xã Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ, lên đường nhập ngũ. Tuổi đôi mươi, ông chưa từng nghĩ rằng sau những ngày tháng chiến đấu ở một cuộc chiến tranh vừa kết thúc, mình lại tiếp tục khoác ba lô lên vùng biên giới phía Bắc.

Sau huấn luyện, ông được điều động lên công tác tại khu vực biên giới Lào Cai. Núi cao, vực sâu, mùa đông rét buốt và những cung đường quanh co trở thành cuộc sống thường ngày của người lính biên phòng.

Pha Long khi ấy là một địa bàn biên giới đặc biệt khó khăn, địa hình hiểm trở. Đồn và các chốt bảo vệ biên giới nằm giữa núi rừng, cách xa hậu phương.

Người lính trẻ quê Phú Thọ nhanh chóng hiểu rằng: giữ biên cương cũng là giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.


NHỮNG NGÀY TRƯỚC TRẬN ĐÁNH

Đầu năm 1979, tình hình biên giới phía Bắc diễn biến đặc biệt căng thẳng. Các cán bộ, chiến sĩ tại Pha Long luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Trong những ngày ấy, Nguyễn Văn Lâm cùng đồng đội thường xuyên tổ chức tuần tra, củng cố công sự, vận chuyển đạn dược và chuẩn bị phương án phòng thủ.

Ông vẫn nhớ một đêm trước khi tình hình trở nên ác liệt, cả đơn vị ngồi bên công sự. Người đồng đội quê Nam Định nói nhỏ:

“Nếu ngày mai có chuyện gì, anh em mình cố gắng bám trụ. Đây là đất của mình, không thể để mất.”

Không ai nói thêm. Mỗi người lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn.

Ngoài kia, núi rừng Pha Long chìm trong bóng tối.


TRẬN CHIẾN KHỐC LIỆT Ở PHA LONG

Sáng 17/2/1979, chiến sự trên tuyến biên giới phía Bắc bùng nổ trên diện rộng. Khu vực Pha Long cũng trở thành một trong những địa bàn chiến đấu ác liệt.

Tiếng pháo dội xuống núi rừng. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín các triền núi.

Nguyễn Văn Lâm cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.

Đạn pháo liên tục nổ. Những công sự rung lên từng hồi. Điện thoại liên lạc có lúc bị gián đoạn, việc tiếp tế gặp rất nhiều khó khăn.

Trong một đợt tiến công, một vị trí phòng thủ bị hư hỏng nặng. Một số chiến sĩ bị thương.

Lâm cùng đồng đội bất chấp nguy hiểm lao ra đưa người bị thương về phía sau.

Một chiến sĩ trẻ nắm lấy tay Lâm, thều thào:

“Anh Lâm… đừng bỏ em…”

Lâm ghé sát xuống:

“Anh em mình còn sống thì còn chiến đấu. Cố lên!”

Trong tiếng pháo rung chuyển núi rừng, những người lính vẫn bám trụ.

Có thời điểm đạn dược gần cạn. Nước uống cũng thiếu. Nhưng không ai rời vị trí.

Mỗi người đều hiểu rằng nếu mình rời công sự, phía sau sẽ là đồng đội, là nhân dân và những bản làng biên giới.


GIỮ ĐỒN, GIỮ ĐẤT

Trận chiến kéo dài trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Nguyễn Văn Lâm và đồng đội vừa chiến đấu, vừa cứu thương, củng cố công sự, giữ liên lạc và bảo vệ các vị trí trọng yếu.

Có những người lính đã hy sinh ngay bên cạnh đồng đội.

Người nằm xuống được đồng đội quấn tạm trong chiếc tăng, chiếc võng hoặc tấm chăn quân dụng. Không có một nghi lễ đầy đủ giữa chiến trường, chỉ có những cái nắm tay và lời hứa:

“Chúng tôi sẽ không quên các anh.”

Những người còn sống tiếp tục chiến đấu.

Với họ, giữ đồn không chỉ là giữ một vị trí quân sự, mà là giữ đất, giữ bản, giữ cuộc sống bình yên của đồng bào nơi biên giới.


NỬA THẾ KỶ ĐÃ QUA…

Chiến tranh rồi cũng lùi xa.

Nguyễn Văn Lâm trở về với cuộc sống đời thường, nhưng ký ức Pha Long vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Mỗi khi nhắc đến những ngày tháng năm 1979, ông thường trầm ngâm rất lâu. Ông nhớ những người đồng đội đã nằm lại giữa núi rừng biên giới.

Ở tuổi 70, người cựu chiến binh quê Phú Thọ vẫn giữ những kỷ niệm của một thời quân ngũ như những báu vật của cuộc đời.

Ông nói với con cháu:

“Các cháu được sống trong hòa bình là điều quý giá nhất. Hãy nhớ rằng để có những ngày tháng bình yên ấy, đã có rất nhiều người lính gửi lại tuổi trẻ của mình nơi biên cương.”


BÔNG HOA LỬA GIỮA NÚI RỪNG PHA LONG

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm là câu chuyện về một thế hệ người lính bước ra từ cuộc chiến tranh chống Mỹ, rồi tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Pha Long năm ấy khốc liệt, nhưng giữa khói lửa vẫn sáng lên tình đồng chí, đồng đội. Những người lính đã lấy thân mình che chở cho nhau, lấy ý chí và lòng yêu nước để giữ vững trận địa.

Những người đã hy sinh ở Pha Long không còn trở về, nhưng tên tuổi và ký ức về họ vẫn còn trong lòng đồng đội, trong những bản làng biên giới và trong lịch sử bảo vệ Tổ quốc.

“Một đời người lính có thể đi qua nhiều chiến trường, nhưng có những trận đánh sẽ theo mình đến tận cuối đời. Với tôi, Pha Long là một ký ức như thế – đau thương, khốc liệt nhưng cũng là niềm tự hào không bao giờ phai.”

Pha Long – nơi những người lính đã viết nên câu chuyện hoa lửa bằng tuổi trẻ, máu xương và lòng trung thành với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn