Cựu chiến binh

RƠM RẠ TRÊN CÁNH ĐỒNG BÌNH TÂN

Những đống rơm rạ tưởng chừng vô tri trên cánh đồng Bình Tân đã trở thành lớp ngụy trang, che chở cho người lính trong những ngày trước giờ lịch sử.

Hưng Yên17/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng Tư năm 1975, đơn vị của ông Lê Văn Chắt nhận lệnh đóng quân tại cánh đồng xã Bình Tân, Long An. Đó là những ngày không tiếng súng lớn, nhưng căng thẳng bao trùm từng giờ, từng phút. Cả chiến trường đang nín thở chờ khoảnh khắc quyết định.

Cánh đồng Bình Tân lúc ấy rộng mênh mông, lúa đã gặt xong, chỉ còn lại rơm rạ khô vàng trải dài. Không có rừng để ẩn náu, không có hầm sâu kiên cố, người lính buộc phải dựa vào chính những đống rơm rạ của nông dân để ngụy trang.

Ông và đồng đội chui sâu vào những ụ rơm, dùng rơm phủ kín người, chỉ chừa một khe nhỏ để quan sát. Giữa nắng trưa miền Nam gay gắt, hơi nóng từ rơm rạ hắt lên khiến người như bị hun trong lò lửa. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, nhưng không ai dám nhúc nhích.

Trong lớp rơm khô ấy, ông nghe rõ nhịp tim mình đập từng hồi. Chỉ cần một cử động mạnh, rơm xào xạc là có thể bị phát hiện. Địch vẫn còn lẩn khuất quanh khu vực, mọi sơ suất đều phải trả giá bằng mạng sống.

Rơm rạ – thứ vốn gắn với cuộc sống bình dị của người nông dân – bỗng trở thành lớp áo giáp mong manh giữa chiến tranh. Nó không ngăn được bom đạn, nhưng đủ che mắt kẻ thù trong những giờ phút sinh tử.

Ngày 28 và 29/4 trôi qua trong im lặng nặng nề. Ông và đồng đội chờ lệnh trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Không ai biết chắc điều gì sẽ xảy ra, chỉ biết rằng phía trước là giờ phút lịch sử.

Sau này, mỗi lần nhìn thấy rơm rạ trên cánh đồng quê, ông lại nhớ đến Bình Tân. Những đống rơm ngày ấy không chỉ che chở thân thể người lính, mà còn giữ gìn từng mệnh lệnh, từng hy vọng cho ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
RƠM RẠ TRÊN CÁNH ĐỒNG BÌNH TÂN | Câu chuyện thời hoa lửa