Bài viết

RỰC SÁNG NGỌN ĐUỐC THỊ NGHÈ

Đêm 17 tháng 10 năm 1945, một quầng lửa bùng lên xé tan màn đêm Sài Gòn, kéo theo những tiếng nổ rung chuyển cả vùng Thị Nghè. Hình ảnh người thiếu niên tẩm dầu phóng hỏa, biến mình thành "ngọn đuốc sống" lao vào kho đạn địch đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm, thắp lên ngọn lửa kiên cường cho thế hệ trẻ Việt Nam trong những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến.

TP. Hồ Chí Minh21/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1945, Sài Gòn bước vào những ngày tháng sực mùi khói đạn. Tiếng súng kháng chiến của nhân dân Nam Bộ vang lên khắp các phố phường. Giữa không khí sục sôi ấy, ở xóm nghèo Bàn Cờ, những đứa trẻ gầy gộc, chân đất vẫn ngày ngày chứng kiến cảnh quân xâm lược Pháp nghênh ngang cưỡi xe, cầm súng hách dịch. Trong lòng người thiếu niên Lê Văn Tám, ngọn lửa căm thù giặc và khát vọng tự do đã sớm nhen nhóm qua từng góc phố, bờ kênh.

Thời điểm đó, kho đạn Thị Nghè là một trong những căn cứ quân sự quan trọng bậc nhất của Pháp tại Sài Gòn. Nơi đây tích trữ hàng tấn đạn dược, vũ khí để tiếp viện cho các đợt càn quét. Đồn bốt được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt với nhiều lớp rào kẽm gai, lính gác tuần tra ngày đêm. Mọi sự tiếp cận từ bên ngoài gần như là không thể.

Nhìn kho đạn địch ngày ngày cung cấp đạn dược cho giặc đi bắn giết đồng bào, Lê Văn Tám nung nấu một ý định táo tợn. Anh âm thầm tìm hiểu, quan sát từng quy luật gác ca của lính Pháp, quyết tâm tìm cách phá hủy bằng được sào huyệt này.

Đêm 17 tháng 10 năm 1945, không gian quanh khu vực Thị Nghè chìm trong tĩnh mịch. Bóng tối bao phủ lấy bờ kênh, chỉ còn ánh đèn pha quét qua quét lại từ các chòi gác. Lê Văn Tám lặng lẽ áp sát mục tiêu. Trong tay anh là chất cháy đã được chuẩn bị sẵn, nhưng làm sao để đưa được ngọn lửa vào sâu bên trong khi các lớp bảo vệ quá dày đặc?

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người thiếu niên ấy đã đưa ra một lựa chọn phi thường. Anh tự tẩm chất cháy lên chính thân thể mình.

Khi ngọn lửa bùng lên ôm trọn lấy vóc dáng nhỏ bé, Lê Văn Tám không ngần ngại lao thẳng qua cổng gác như một luồng ánh sáng chói lọi. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến bất cứ tên lính gác nào cũng phải bàng hoàng, kinh ngạc. Mặc cho sức nóng xé da xé thịt, người thiếu niên ấy vẫn dùng hết sức lực cuối cùng của tuổi trẻ lao thẳng vào khu vực chứa đạn dược.

Đùng! Ầm!

Một chuỗi tiếng nổ khủng khiếp vang lên. Kho đạn Thị Nghè nổ tung, lửa đỏ rực một góc trời Sài Gòn. Hàng loạt vũ khí bị thiêu rụi, nhiều tên lính gác bị tiêu diệt. Đêm đó, kho đạn của kẻ thù bị tàn phá, nhưng ngọn lửa từ thân thể người thiếu niên Bàn Cờ thì bùng cháy mãi vào lịch sử.

Chiến công đánh phá kho đạn Thị Nghè là một sự thực lịch sử chói lọi, và hình ảnh Lê Văn Tám đã được khắc họa như một "ngọn đuốc sống"—biểu tượng cao đẹp nhất cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của thế hệ trẻ Việt Nam.

Dù thời gian có trôi qua, tên tuổi của người thiếu niên anh hùng vẫn sống mãi cùng đất nước. Từ những công viên xanh ngợp bóng mát giữa lòng Thành phố Hồ Chí Minh đến biết bao ngôi trường, con đường trải dài từ Bắc chí Nam mang tên Lê Văn Tám, tất cả vẫn đang ngày ngày nhắc nhở các thế hệ mai sau về một ngọn đuốc bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn