rừng hướng dương
Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm. Những cơn gió hun hút thổi qua cánh rừng Trường Sơn, mang theo mùi khói súng và đất cháy. Trong căn hầm nhỏ bên sườn đồi, tiểu đội của Hưng vừa trải qua một trận bom dữ dội.
Hưng là chiến sĩ trẻ nhất đơn vị, mới mười bảy tuổi. Cậu ít nói nhưng luôn xung phong làm việc khó. Trong túi áo lúc nào cũng có lá thư mẹ gửi, đã nhàu đi vì được đọc quá nhiều lần.
Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh bảo vệ kho thuốc phía sau chiến tuyến. Nếu kho bị đánh trúng, hàng trăm thương binh sẽ không có thuốc cứu chữa. Đêm đó, máy bay địch bất ngờ ập đến.
Bom nổ sáng rực cả khu rừng.
Giữa hỗn loạn, một ngọn lửa bùng lên từ phía kho thuốc. Mọi người cố dập lửa nhưng đạn vẫn rơi liên tiếp. Chỉ cần lửa lan vào bên trong, cả kho sẽ phát nổ.
Không kịp suy nghĩ, Hưng lao vào biển lửa kéo từng thùng thuốc ra ngoài. Khói đen phủ kín khuôn mặt cậu, tay áo cháy sém, nhưng cậu vẫn không dừng lại.
“Còn người thì còn thuốc cứu thương!” — Hưng hét lớn giữa tiếng bom.
Khi thùng thuốc cuối cùng được đưa ra ngoài an toàn, một tiếng nổ vang lên dữ dội. Đồng đội chỉ kịp thấy bóng Hưng ngã xuống giữa ánh lửa đỏ rực.
Kho thuốc được giữ lại. Rất nhiều chiến sĩ đã sống nhờ số thuốc ấy.
Sau chiến tranh, trên mảnh đất cũ mọc lên một rừng hoa hướng dương vàng rực. Người dân bảo rằng nơi ấy vẫn còn hình bóng chàng trai năm xưa — người đã dùng tuổi trẻ của mình để giữ lấy sự sống cho đồng đội trong những ngày tháng hoa lửa.



