Sắc Đẹp Thanh Xuân Gửi Lại Chiến Trường
Sắc Đẹp Thanh Xuân Gửi Lại Chiến Trường
Sắc Đẹp Thanh Xuân Gửi Lại Chiến Trường
Có những cái tên mang theo ước vọng về một cuộc đời bình yên và tươi đẹp, nhưng khi Tổ quốc lâm nguy, những người mang cái tên ấy lại sẵn sàng gác lại tất cả để dấn thân vào chảo lửa. Câu chuyện của người cựu binh Lê Văn Đẹp là một minh chứng đầy xúc động về một thế hệ đã sống và cống hiến quên mình như thế.
Sinh ra vào một ngày cuối tháng Tám năm 1957, khi tiếng súng chiến tranh vẫn còn âm ỉ và đất nước đang đứng trước những chặng đường lịch sử đầy thử thách, cậu bé Đẹp lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình và xóm làng nơi mảnh đất Tích Khánh giàu truyền thống. Tuổi trẻ của ông, đúng như cái tên được cha mẹ đặt cho, là những năm tháng tràn đầy nhựa sống và hoài bão. Thế nhưng, khi non sông gọi tên, người thanh niên đất Tích Khánh đã không ngần ngại khép lại những giấc mơ riêng, khoác lên mình màu áo lính để đi vào nơi bom cày đạn xới.
Chiến trường những năm tháng ấy khốc liệt ngoài sức tưởng tượng. Nơi trận tuyến ngập tràn khói súng, lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc. Giữa những trận mưa bom bão đạn cày nát từng chiến hào, người lính trẻ Lê Văn Đẹp cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Với đôi mươi tuổi đời, ông đã đi qua những đêm hành quân xé toạc màn sương, những trận đánh giáp lá cà nảy lửa. Lòng quả cảm và tình yêu quê hương đất nước đã trở thành thứ vũ khí tối tân nhất, giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi, sẵn sàng hiến dâng cả máu xương để bảo vệ sự bình yên cho bờ cõi.
Hòa bình lập lại, ông Lê Văn Đẹp trở về với quê hương Tích Khánh. Nhưng thanh xuân và vẻ vẹn tròn của hình hài ngày ra đi đã mãi mãi gửi lại nơi chiến trường khói lửa. Tấm thẻ thương binh với tỷ lệ thương tật từ 61-80% là một chứng nhận đầy đau xót nhưng cũng rất đỗi tự hào về sự hy sinh của ông. Phần lớn sức khỏe đã mất đi, những vết thương sâu hoắm trên da thịt cứ mỗi bận trái gió trở trời lại đau nhức nhối, hành hạ thân xác người cựu binh.
Giờ đây, khi mái đầu đã điểm bạc, thời gian có thể xóa nhòa nhiều thứ nhưng ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm ông. Đứng trên mảnh đất Tích Khánh thanh bình đang ngày một đổi thay, người cựu binh ấy khẽ nở nụ cười. Ông không tiếc một thân hình lành lặn, bởi ông biết, sắc đẹp thanh xuân của mình và đồng đội ngày ấy đã hóa thân vào màu xanh của hòa bình, vào cuộc sống tự do, hạnh phúc của thế hệ hôm nay. Câu chuyện của ông mãi là một bài ca lay động lòng người về sự hy sinh thầm lặng mà cao cả



