Cựu Thanh niên xung phong

Sẵn sàng bảo vệ Tổ Quốc

Ngày 13/5/1976, ông Nguyễn Kim Long (sinh năm 1954) tham gia lực lượng thanh niên xung phong sau một thời gian cùng đồng đội khai hoang, làm thủy lợi, xây dựng công trường. Đến tháng 8/1978, ông Long lên đường chiến đấu tại chiến trường biên giới Tây Nam.

An Giang28/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 13/5/1976, ông Nguyễn Kim Long (sinh năm 1954) tham gia lực lượng thanh niên xung phong sau một thời gian cùng đồng đội khai hoang, làm thủy lợi, xây dựng công trường. Đến tháng 8/1978, ông Long lên đường chiến đấu tại chiến trường biên giới Tây Nam.

Lúc đó, ông là Đội trưởng Liên đội 308 Tổng đội 3. Trong nhà, chỉ có ông Long tham gia quân ngũ, cả gia đình luôn động viên ông cố gắng vì Tổ Quốc.

Ngày 6/1/1979, ông Long mất tại Campuchia và được đưa về nước. Hay tin liệt sĩ Minh Long qua đời, bà Nguyễn Thị Kim Cúc (77 tuổi, chị gái của ông Long) đau khổ đến tột cùng.

"Tôi và vợ Long đến huyện Bến Cầu (tỉnh Tây Ninh) chờ Long. Ngày đi em lành lặn, đâu ai ngờ ngày về lại buồn đến thế… Nhiều năm liền, tôi không tin Long đã mất. Tôi gần như phát điên, cứ thơ thẩn đi tìm lại em. Mẹ ruột, chồng tôi và vợ Long đã động viên tôi nên tôi mới vượt qua được nỗi đau này.

Ngày đó, tôi đã là mẹ của 6 đứa con. Tôi nhớ mãi lời hứa của em khi còn sống: "hết chiến tranh, em sẽ về làm ăn để lo cho chị và các cháu". Con gái lớn của tôi khi ấy cũng được 10 tuổi, nó nhắc cậu hoài. Lúc nào cũng kể về cậu Long với các em. Nó nói cậu thương chị em mình lắm, có bánh kẹo, vải để may quần áo,.. cậu luôn gửi về cho chị em mình. Nếu còn cậu, chắc cuộc sống của gia đình mình không khổ đâu. Nghe nó nói mà tôi khóc", bà Cúc xúc động.

Ngày ra chiến trường, ông Long vừa mới kết hôn được khoảng 3-4 tháng. Sau khi ông mất, vợ ông lo toan mọi việc từ chôn cất đến thờ cúng, làm đám giỗ,… Gia đình bà Cúc cảm thấy may mắn nhờ có em dâu lo toan mọi việc trong lúc cả gia đình chìm sâu vào nỗi mất mát quá lớn.

Mười mấy năm sau, khi đã ngoài 30 tuổi, em dâu đến gặp bà Cúc xin phép chị cho em được đi thêm bước nữa. Trong lòng bà Cúc rất mừng vì em dâu đã có người chăm sóc sau ngần ấy năm trọn vẹn với mối tình với em trai. "Hoàn cảnh tôi khó khăn, đông con cái và chồng tôi mất do bệnh. Tôi phải bán hết nhà cửa để lo cho gia đình, giờ tôi ở nhà bà con ở quận 12 (TPHCM). Các con đều đã có gia đình nên tôi cũng muốn tự lo cho bản thân. Số lần tôi chuyển chỗ ở đến nay đã là 20.

Tuy cuộc sống không đầy đủ nhưng tôi thấy bản thân rất may mắn vì nhận được nhiều sự quan tâm, an ủi từ các lãnh đạo, đồng đội của Kim Long. Tôi nghĩ ngoài kia còn nhiều hoàn cảnh kém may mắn hơn tôi, tôi chỉ mong gia đình của các thương binh liệt sĩ đó luôn nhận được sự quan tâm từ mọi người.

Dù đã lớn tuổi nhưng năm nào, tôi cũng đi dự lễ tưởng nhớ các đồng chí, đồng đội thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh trên chiến trường bảo vệ biên giới Tây Nam ở Tây Ninh.

Bà Kim Cúc tâm sự: "Để có được nền hòa bình như hiện tại, thế hệ trước, trong đó có em tôi đã hy sinh. Tôi thương và tự hào về em vì những gì em đã làm cho Tổ Quốc.

Tôi chỉ hy vọng, nếu đất nước cần, các bạn trẻ sẽ sẵn sàng tham gia. Tôi luôn động viên con cháu trong nhà tham gia nghĩa vụ quân sự đầy đủ như một cách cảm ơn đất nước đã cho ta một cuộc sống đủ đầy".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn