SÁNG KIẾN “CÔNG SỰ THÁP TĂNG”, CỨU ĐẠI ĐỘI BỘ BINH TRƯỚC NGUY CƠ BỊ XÓA SỔ KHI PÔN PỐT TRÀN NGẬP TRẬN ĐỊA
Mùa khô năm 1987, đại đội tôi được lệnh chốt giữ một hành lang vận chuyển hiểm yếu mà tàn quân Pôn Pốt thường lợi dụng từ bên kia biên giới Thái Lan luồn sâu vào nội địa Campuchia. Địa bàn chúng tôi phụ trách phía Tây lộ 68 nằm trong vùng Samlot - Pailin, sát biên giới Thái, phía Tây tỉnh Battambang. Chúng tôi có nhiệm vụ không cho chúng lọt vào các phum quanh khu vực này để lấy lương thực, vì mỗi lần sang, chúng đều phải dừng chân ở đây tiếp tế rồi mới tản đi.
Đại đội chưa đến bốn chục tay súng. Gan góc thật nhưng đối diện với những đợt tập kích lên tới vài trăm tên một lần thì đúng là “chọi đá vào núi”. May mắn thay, cách chốt chúng tôi chừng hai cây số, có một Trung đội tăng T-54 của đơn vị bạn sẵn sàng chi viện.Nhưng về sau tôi mới biết, 3 chiếc T-54 ấy… đều hỏng. Không cái nào cơ động được.Lúc đó thì chẳng ai bên bộ binh chúng tôi hay chuyện ấy. Hễ nghe nói “có tăng ở gần” là cứ yên tâm như có tường thành sắt. Một chiếc thậm chí còn hư cả tháp pháo. Anh em tăng nghĩ ra sáng kiến, đào hầm dốc 30 độ rồi đặt chếch tăng như một khẩu pháo cố định, nằm phục sẵn, chỉ chờ tác xạ. Nghe tưởng đùa nhưng chính nhờ sự mưu trí ấy mà cả đại đội tôi thoát khỏi cảnh bị xóa sổ.Mỗi lần địch đông quá, chúng tôi bật máy gọi. Chỉ vài chục giây sau, một tiếng “ầm!”, pháo 100 mm của T-54 rạch bầu trời, nổ chát chúa. Sau trận, anh em đi kiểm tra quanh, thấy quần áo, giày dép, mũ nón kèm… của bọn địch mắc cả trên ngọn cây. Đạn pháo tăng đúng là thứ khiến ai nghe qua một lần cũng sợ.Nhờ những loạt đạn như thế, chúng tôi trụ được hơn một tháng liền ở phum Damrei - Som Loup (Đằm Ray - Xòm Lắp). Phía bên kia, Trung đội tăng thuộc Đại đội tăng của Sư đoàn 302 đóng gần phum Mông cũng giữ vững vị trí yểm trợ. Hồi đó chúng tôi chỉ biết họ “ở đó và sẵn sàng”. Mãi nhiều năm sau, tình cờ gặp lại anh Đại đội trưởng, tôi mới té ngửa.Anh cười, bảo:- Tụi tao lúc đó toát mồ hôi hột. Ba cái xe đứng im re… chứ chạy được đâu mà lao vào cứu các chú!Tôi đơ mất vài giây. Hồi ấy, anh em bộ binh tin chắc hễ tình hình nguy cấp thì tăng sẽ ầm ầm xông tới…Anh Đại đội trưởng vỗ vai tôi, nói tiếp:- Ba chiếc T-54 đó thật ra được giao nhiệm vụ chốt chặn lộ 68, giữ con đường huyết mạch cách sát biên giới Thái vài chục cây số. Không chạy được nhưng vẫn phải giữ, vì địch chỉ cần mở được đường này là nguy.Hóa ra ngày ấy, những người chỉ huy đã tính trước từng khả năng, dựng sẵn thế trận từ xa. Ba chiếc tăng tưởng như “phế”, hóa ra lại giữ vai trò sống còn, vừa chặn lộ, vừa là “lá chắn thép cố định” bảo vệ chúng tôi suốt những tháng ngày ác liệt. Và nhờ những loạt pháo chính xác ấy, một đại đội chưa tới bốn mươi người đã đứng vững trước hàng trăm kẻ tấn công, giữ trọn nhiệm vụ giữa mùa khô năm 1987.



