Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

SÁNG MÃI THỜI ĐÃ QUA

Đắk Lắk24/04/2026Dương Thị Diễm Lệ (Chi đoàn: Trường THCS Nguyễn Chí Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều đông hôm ấy, tôi có dịp đến thăm nhà cụ bà Huỳnh Thị Nhộng, khu phố Phước Lương, phường Đông Hòa, tỉnh Đắk Lắk, người có công nuôi giấu cách mạng trong thời kháng chiến. Ở tuổi 92, bà đã già yếu nhưng khi thấy tôi - người đoàn viên khoác trên mình màu áo xanh, bà vui hẳn. Nụ cười móm mém, hằn rõ những nếp nhăn của thời gian ấy đã không thể giấu nỗi sự xúc động xen lẫn tự hào. Bà vui vì con cháu nhớ đến bà, tự hào vì bà nhìn thấy nhìn ảnh thời trẻ của bà trong tôi. Bà đã cống hiến sức trẻ của mình, đã làm những việc có ích cho đất nước. Bà nói: “Bà già rồi, không nhớ đầy đủ ngày, tháng, năm nhưng bà nhớ chuyện gì thì bà sẽ kể cho cháu nghe chuyện đấy”.

Được biết, quê bà ở phường Hòa Hiệp Nam, thị xã Đông Hòa, tỉnh Phú Yên (cũ). Từ lúc còn thanh niên, bà đã tham gia nuôi giấu cách mạng, hỗ trợ ăn uống, nơi ở cho các chiến sĩ. Bà đã từng đi bộ hàng trăm cây số để mua bán, nghe ngóng thông tin, nắm tình hình để hoạt động an toàn. Đến khi lập gia đình, bà đã cùng chồng là ông Đặng Văn Chớ, sinh 1929 (đã mất) tiếp tục tiếp tế lương thực, thuốc men, che chở cho cán bộ, chiến sĩ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bà không nhớ rõ có bao nhiêu lượt cán bộ chiến sĩ đến ở rồi đi hoạt động cách mạng, chỉ biết là rất nhiều. Hoạt động hỗ trợ, nuôi giấu cán bộ chiến sĩ được thực hiện ở tại nhà bà, ở các hầm bí mật và trên gác… Có lúc bà đi chợ mua lương thực để về nấu cho cán bộ chiến sĩ đã bị địch nghi ngờ, tra hỏi và theo về đến tận nhà. Lúc đầu bà cũng sợ nhưng kiên quyết không khai ra điều gì. Bà chỉ nói đi chợ bán mớ rau, cái trứng chớ đàn bà có biết làm gì đâu, các ông đừng theo dõi mà mắc công. Tôi đã hình dung ra khung cảnh lúc ấy, một người phụ nữ với dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng mạnh mẽ và gan dạ. Đứng trước quân địch dữ tợn và hùng hổ nhưng bà vẫn giữ được sự tỉnh táo. Nguy hiểm, vất là là thế nhưng chưa bao giờ bà than vãn hay có ý định từ bỏ việc làm này. Bà vẫn cùng chồng ngày ngày lo bữa ăn, mua thuốc men, mua vải giúp cán bộ chiến sĩ và hỗ trợ nơi ở cho cán bộ chiến sĩ được an toàn, yên tâm kháng chiến. Vì bà luôn giữ một niềm tin sắt son về ngày giải phóng đất nước.

Bà nói thêm: “Nghĩ lại thời đó khổ, nhìn người dân mình như vậy, bà thương lắm. Bà chẳng sợ gì cả, chỉ sợ cán bộ chiến sĩ gặp nguy, sợ họ đói không có đủ sức chiến đấu thôi”. Rồi khi nghe tin đất nước giải phóng, bà mừng lắm, không diễn tả được thành lời. Nghe đến đây, tôi không che giấu được cảm xúc của mình. Có lẽ tình cảm của bà cũng chính là tình cảm của biết bao người con yêu nước đang ngày đêm chiến đấu để giành lại sự tự do, ấm no, thống nhất cho dân tộc. Họ sẵn sàng chiến đấu, hi sinh để giành lại từng tất đất cho quê hương.

Ở cái tuổi đã xế chiều nhưng khi nói về thời trẻ cống hiến ấy, bà vẫn kể say sưa với những kí ức ùa về. Trong ánh mắt bà, tôi thấy cả sự tự hào xen lẫn bùi ngùi, xúc động. Bởi tuy không trực tiếp tham gia chiến đấu nhưng bà đã cùng chồng nuôi giấu cách mạng, cũng đã góp phần rất lớn vào thành công của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.

Thời chiến tranh đã qua đi nhưng vẫn còn đó những tấm gương sáng về người con kiên trung của đất nước, còn đó những hình ảnh đẹp, những tinh thần thép về một thời lửa đạn, mưa bom. Tất cả sẽ là tấm gương sáng về tình yêu quê hương đất nước cho con cháu noi theo. Chào bà, tôi ra về trong niềm vui và sự tự hào, biết ơn. Vui vì được bà kể cho nghe những chuyện thời xưa để bồi đắp thêm lòng yêu nước. Tự hào và biết ơn khi ngày hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được hưởng những thành quả mà cha ông ta đã dựng xây, họ đánh đổi cả tuổi trẻ, thanh xuân và máu xương của mình.

Mỗi một câu chuyện về thời hoa lửa là một minh chứng, mang đến cho tôi những bài học về lòng yêu nước, sự dũng cảm, hi sinh và gan dạ, tinh thần đoàn kết và ý chí quật cường của các thế hệ cha ông. Mỗi câu chuyện giúp chúng ta hiểu rằng, sự hi sinh không phải là cái chết, mà còn sống mãi, sáng mãi về tấm gương yêu nước, tiếp tục truyền lại cho thế hệ sau hiểu về quá khứ hào hùng của dân tộc. Tôi và thế hệ trẻ chúng ta phải biết trân trọng và tự hào về quá khứ; nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm; cần giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng, sống xứng đáng với sự hi sinh đó bằng cách sống tốt, lao động và học tập, góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn