Bài viết

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn không còn tiếng pháo gầm đội đất.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn không còn tiếng pháo gầm đội đất. Thay vào đó là một bầu không khí đặc quánh sự chờ đợi và cả sự ngỡ ngàng

Gia Lai11/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nắng Tháng Tư Và Chiếc Lược Nhôm Mòn

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn không còn tiếng pháo gầm đội đất. Thay vào đó là một bầu không khí đặc quánh sự chờ đợi và cả sự ngỡ ngàng. Thành nằm trong đoàn xe tải tiến về hướng Dinh Độc Lập. Chiếc xe Giải Phóng của anh giờ đây không còn phải ngụy trang bằng lá rừng già, nó cứ thế băng băng trên đường nhựa, giữa những rừng cờ hoa rực rỡ của người dân đổ ra đường.

Giây phút buông vô lăng

Khi chiếc xe tăng số 843 húc đổ cổng dinh, Thành phanh xe lại bên lề đường. Anh bước xuống, đôi ủng đen dính đầy bùn đất từ những cung đường miền Trung giờ đây bước trên nền đá hoa cương mát lạnh. Anh tháo chiếc mũ tai bèo, lau những giọt mồ hôi trộn lẫn bụi đường trên trán.

Anh lôi từ túi áo ngực ra một cuốn sổ tay nhỏ, bên trong ép một nhành hoa phong lan rừng đã khô quắt và một lá thư viết dở từ mùa khô năm trước.

"Thảo ơi, hôm nay hòa bình rồi. Anh đang đứng giữa Sài Gòn, nắng vàng đẹp lắm, không có khói bom, chỉ có mùi huệ trắng và tiếng cười."

Cuộc tìm kiếm giữa biển người

Thành không biết Thảo đang ở đâu. Anh chỉ biết đơn vị thanh niên xung phong của cô cũng theo cánh quân hướng Đông tiến về giải phóng vùng ven. Giữa biển người đông nghẹt, giữa hàng triệu khuôn mặt đang khóc cười vì hạnh phúc, việc tìm một người dường như là không thể.

Thế nhưng, Thành có một niềm tin mãnh liệt. Anh leo lên mui xe, rút chiếc kèn harmonica móp méo ra và thổi. Anh không thổi bài hành khúc nào cả, anh thổi lại điệu dân ca của đêm trăng Trường Sơn năm ấy — điệu nhạc mà anh đã hứa sẽ thổi cho cô nghe khi nước nhà thống nhất.

Cuộc gặp gỡ ở "Ngã ba hòa bình"

Tiếng kèn len lỏi qua tiếng loa phóng thanh, qua tiếng reo hò. Đột nhiên, từ phía đoàn người đi bộ đang hỗ trợ tiếp quản thành phố, một dáng người nhỏ nhắn trong bộ quân phục bạc màu khựng lại. Cô gái ấy quay đầu nhìn quanh, tay siết chặt chiếc lược làm từ xác máy bay giấu trong túi áo.

Thảo chạy ngược dòng người. Cô thấy chiếc xe tải mang biển số quen thuộc. Cô thấy người lính lái xe đang đứng trên mui, tóc bết mồ hôi nhưng đôi mắt sáng rực.

Thảo gọi lớn: "Anh Thành! Anh Thành ơi!"

Thành nhảy xuống xe: Anh chạy đến, bỏ mặc cả chiếc kèn rơi trên tay áo. Họ không ôm nhau ngay, họ đứng nhìn nhau, thở dốc.

Thảo run run đưa chiếc lược nhôm ra: "Em giữ đúng lời hứa rồi. Em vẫn còn chiếc lược, và em vẫn còn... đợi được anh."

Sau Cơn Mưa Lửa

Ngày 30/04 năm ấy, trong nhật ký của Thành chỉ vẻn vẹn một dòng:

"Ngày hôm nay, súng đã lặng, và Thảo đã ở đây. Chúng tôi sẽ không bao giờ phải chia tay ở những ngã ba túi bom nữa."

Cái thời hoa lửa ấy khép lại không phải bằng một dấu chấm hết, mà bằng một dấu mở đầu. Những người trẻ bước ra từ khói súng, mang theo những vết sẹo trên da thịt và cả những chiếc lược nhôm mòn vẹt, để cùng nhau gieo lại những hạt mầm đầu tiên trên mảnh đất đã bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn