Bài viết

SAU CHIẾN TRANH – NHỮNG NGƯỜI TRỞ VỀ

Vũ Thị Ánh Nguyệt

Hải Phòng22/08/2026xã Nam An Phụ (Xã Nam An Phụ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh rồi cũng có ngày kết thúc.

Những tiếng súng dần im. Những đoàn quân trở về. Những con đường từng đầy khói lửa lại bắt đầu có tiếng người, tiếng xe, tiếng trẻ con gọi nhau trước hiên nhà.

Nhưng với những người đã đi qua chiến tranh, hòa bình không phải là một khoảnh khắc. Đó là một hành trình trở về rất dài.

Có những người lính trở về sau nhiều năm xa quê.

Ngày họ đi, mẹ còn trẻ.

Ngày họ về, mái tóc mẹ đã bạc.

Ngày họ đi, đứa em còn nằm trong vòng tay mẹ.

Ngày họ về, đứa em ấy đã trưởng thành.

Có người trở về và đứng thật lâu trước cánh cổng cũ, bởi quê hương vẫn còn đó nhưng những năm tháng đã không thể quay lại.

Có những người trở về với một chiếc ba lô đã cũ.

Bên trong chẳng có gì nhiều.

Vài bộ quần áo.

Một vài kỷ vật.

Một tấm ảnh.

Một lá thư đã nhàu.

Và những cái tên của những người đồng đội đã nằm lại ở một nơi nào đó mà họ từng đi qua.

Có những người lính không nói nhiều về chiến tranh.

Không phải vì họ đã quên.

Mà bởi có những ký ức càng sâu thì càng khó gọi thành lời.

Họ chỉ lặng lẽ sống tiếp.

Làm ruộng.

Làm thợ.

Xây nhà.

Nuôi con.

Đưa cháu đến trường.

Những việc tưởng như rất bình thường ấy lại chính là điều mà họ từng mong ước trong những năm tháng chiến tranh.

Có một điều thật lạ.

Trong chiến tranh, người ta từng mong một ngày được trở về.

Nhưng khi trở về, họ lại phải học cách sống với những người không trở về.

Trong mỗi làng quê, vẫn có những cái tên được nhắc trong ngày giỗ.

Có những người mẹ cả đời đặt thêm một bát cơm trên bàn thờ.

Có những người vợ giữ lại một chiếc áo cũ của chồng.

Có những đứa trẻ lớn lên cùng một tấm ảnh và câu chuyện về người cha mà mình chưa kịp nhớ mặt.

Chiến tranh đã kết thúc.

Nhưng nỗi nhớ thì không có ngày giải phóng.

Những người trở về cũng mang theo một món nợ trong lòng.

Đó là món nợ với những người đã nằm lại.

Họ sống tiếp thay cho những người bạn từng cùng chia nhau một bữa cơm, một ngụm nước, một đoạn đường hành quân.

Mỗi năm tháng trôi qua, những người lính năm xưa lại già thêm.

Nhưng ký ức về đồng đội đôi khi vẫn nguyên vẹn như ngày hôm qua.

Một cái tên.

Một giọng nói.

Một khuôn mặt.

Một câu chuyện chưa kể hết.

Và có lẽ, điều đáng quý nhất của những người trở về không phải là họ đã sống sót qua chiến tranh.

Mà là sau tất cả những gì đã chứng kiến, họ vẫn chọn xây dựng cuộc sống.

Họ trồng lại những cánh đồng từng bị bom phá.

Xây lại những căn nhà đổ nát.

Nuôi những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình.

Góp từng viên gạch để dựng nên một đất nước mà những người đã hy sinh không còn cơ hội nhìn thấy.

Họ không sống mãi trong chiến tranh.

Họ mang ký ức về chiến tranh để bảo vệ hòa bình.

Có những buổi chiều, một người lính già ngồi trước hiên nhà.

Bàn tay từng cầm súng nay run nhẹ.

Mái tóc đã bạc.

Đôi mắt đã không còn tinh anh như trước.

Nhưng nếu hỏi ông về những năm tháng tuổi trẻ, có lẽ ông vẫn nhớ.

Nhớ con đường năm xưa.

Nhớ những người đồng đội.

Nhớ một bức thư từ quê nhà.

Nhớ một lời hẹn chưa kịp thực hiện.

Và có thể, trong những câu chuyện ấy, có những cái tên mà chúng ta sẽ không bao giờ biết.

Nhưng với ông, họ chưa bao giờ biến mất.

Chúng ta thường nói:

“Chiến tranh đã kết thúc.”

Nhưng có lẽ, với những người từng đi qua chiến tranh, câu nói ấy không hoàn toàn đúng.

Chiến tranh kết thúc trên chiến trường.

Nhưng trong ký ức của một người lính, trong nỗi chờ đợi của một người mẹ, trong tấm ảnh cũ của một gia đình, nó vẫn còn ở lại.

Bởi hòa bình hôm nay không chỉ được xây bằng những ngày tháng không còn tiếng súng.

Nó được xây bằng cả những tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Vì thế, khi nhìn thấy một người lính già đi qua trên phố, có lẽ chúng ta không cần phải biết ông từng chiến đấu ở đâu, từng trải qua trận đánh nào.

Chỉ cần biết rằng:

Đã có một thời, ông cũng từng là một người trẻ.

Một người từng có ước mơ.

Từng có một mái nhà để nhớ.

Từng có người chờ đợi.

Và từng bước đi qua chiến tranh để trở về.

Họ trở về để sống một cuộc đời bình thường.
Còn chúng ta được sống cuộc đời bình thường ấy — bởi đã có một thế hệ từng đi qua những năm tháng không bình thường.

Xin được cúi đầu trước những người đã trở về.
Và xin được nhớ mãi những người đã để lại tuổi thanh xuân của mình ở phía sau những mùa hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn