Cựu chiến binh

SAU ĐỢT CÀN QUÉT CỦA ĐẾ QUỐC MỸ

SAU ĐỢT CÀN QUÉT CỦA ĐẾ QUỐC MỸ

Bắc Ninh09/04/2026PHẠM XUÂN THÁI (TAM TIẾN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận càn vừa dứt. Rừng già vẫn còn rung lên từng hồi bởi dư âm của bom đạn. Khói súng lẫn với mùi đất cháy khét lẹt, quyện trong không khí nặng nề đến nghẹt thở. Những thân cây to lớn bị xé toạc, gãy đổ ngổn ngang như những cánh tay bị chặt lìa. Đất đỏ bị xới tung, loang lổ những hố bom sâu hoắm. Căn cứ của ta… giờ chỉ còn là một bãi hoang tàn. Anh Ba – tiểu đội trưởng – từ từ đứng dậy sau một hốc đất. Trên khuôn mặt sạm đen là những vệt bùn đất lẫn máu khô. Anh đưa mắt nhìn quanh, giọng khàn đặc: – Anh em… còn ai không? Từ những bụi cây cháy dở, những hố bom sâu, từng bóng người lặng lẽ bò ra. Người thì bị thương ở tay, người rách áo, người mặt mũi còn chưa hết bàng hoàng. Nhưng ánh mắt họ – vẫn còn đó sự sống, sự kiên cường. – Em còn, anh Ba! – Một giọng nói vang lên. – Tôi đây! – Báo cáo… còn đủ người! Anh Ba gật đầu, ánh mắt trầm lại. Nhưng ngay sau đó, anh quay đi, như để giấu đi nỗi đau đang dâng lên trong lòng. Bởi anh biết, dù tiểu đội còn đủ, nhưng căn cứ đã bị phá hủy gần như hoàn toàn. Phía bên kia, chị Tư – dân công hỏa tuyến – đang dìu một chiến sĩ bị thương. Chiếc khăn rằn của chị đã nhuộm đỏ máu, nhưng bàn tay vẫn vững vàng, ánh mắt đầy quyết tâm. – Ráng lên em… sắp tới nơi rồi… Người chiến sĩ trẻ khẽ gật đầu, môi tái nhợt nhưng vẫn cố nở một nụ cười: – Em… còn đánh được… chị đừng lo… Chị Tư siết chặt tay em, không nói gì. Trong lòng chị, nỗi căm thù dâng lên như ngọn lửa. Địch đã đi qua, để lại phía sau không chỉ là đổ nát, mà còn là những mất mát không gì bù đắp nổi. Chiều xuống dần. Không ai bảo ai, tất cả bắt đầu công việc của mình. Những người còn sức thì đi dọn dẹp. Người bị thương nhẹ thì giúp gom lại những vật dụng còn sót. Những hố bom được đánh dấu, những cành cây bị đổ được kéo sang một bên. Tiếng rì rầm thay cho tiếng súng. Nhưng không phải là sự yên bình, mà là sự chuẩn bị cho một cuộc chiến mới. – Chỗ này đào lại hầm đi! – Anh Ba ra lệnh. – Rõ! Một nhóm chiến sĩ nhanh chóng dùng cuốc, dùng xẻng đào lại hầm trú ẩn. Đất còn mềm, nhưng ai cũng làm việc với tốc độ nhanh nhất có thể. Họ hiểu rõ: địch có thể quay lại bất cứ lúc nào. Ở một góc khác, mấy chị dân công đang nhóm bếp. Nồi cơm được nấu bằng những hạt gạo còn sót lại sau trận càn. Khói bếp bay lên, mỏng manh nhưng ấm áp. – Còn chút gạo thôi… – Một chị nói nhỏ. – Còn người là còn tất cả – chị Tư đáp, giọng chắc nịch. Câu nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người. Ai nấy đều làm việc hăng say hơn, quên đi mệt mỏi, quên cả vết thương đang nhức nhối. Đêm xuống. Căn cứ dần hình thành lại, dù còn rất sơ sài. Những hầm trú ẩn mới đã được đào xong. Những lán trại tạm bợ dựng lên bằng những cành cây còn sót lại. Bếp lửa bập bùng giữa rừng sâu. Anh Ba ngồi bên bếp lửa, nhìn từng người trong đơn vị. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt họ – những con người vừa trải qua địa ngục, nhưng vẫn ngời lên ý chí không gì khuất phục được. – Anh em… – anh cất giọng – trận càn vừa rồi rất ác liệt. Nhưng chúng ta vẫn còn đây. Còn người, còn súng… là còn chiến đấu. Một chiến sĩ trẻ hỏi: – Nếu chúng quay lại thì sao, anh? Anh Ba nhìn thẳng vào mắt cậu: – Thì ta đánh tiếp. Câu trả lời ngắn gọn, nhưng đầy sức nặng. Không ai nói thêm gì nữa, nhưng tất cả đều hiểu. Đêm khuya. Rừng im lặng một cách lạ thường. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua những tán cây bị bom đạn tàn phá. Trên chòi gác, anh Lâm – người lính trẻ – đang quan sát. Đôi mắt anh không rời khỏi khoảng rừng phía xa. Tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Dưới kia, mọi người đã ngủ, nhưng giấc ngủ không trọn vẹn. Họ ngủ trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Anh Lâm khẽ thì thầm: – Chúng mày cứ quay lại… tụi tao vẫn ở đây. Sáng hôm sau. Ánh nắng len lỏi qua những tán cây cháy sém, chiếu xuống căn cứ vừa được dựng lại. Dù còn nhiều thiếu thốn, nhưng nơi đây đã sống lại. Những tiếng cười bắt đầu vang lên. Một chiến sĩ vừa vá lại chiếc áo rách, vừa đùa: – Bom đạn Mỹ cũng không làm rách nổi tinh thần mình đâu! Mọi người bật cười. Tiếng cười ấy vang lên giữa rừng, như một lời thách thức. Chị Tư mang cơm đến cho từng người: – Ăn đi, lấy sức mà còn đánh tiếp. Anh Ba đứng nhìn cảnh ấy, lòng dâng lên niềm xúc động. Anh biết, dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu, thì quân và dân ta vẫn không bao giờ khuất phục. Căn cứ đã được khôi phục. Không còn nguyên vẹn như trước, nhưng vững vàng hơn bao giờ hết. Mỗi hầm trú ẩn, mỗi lán trại đều mang dấu ấn của ý chí, của sự kiên cường. Trước giờ xuất kích, anh Ba tập hợp đơn vị: – Anh em! Địch có thể phá hủy căn cứ của ta, nhưng không bao giờ phá được tinh thần của ta. Chúng ta sống, chiến đấu… không chỉ cho mình, mà cho quê hương, cho đất nước! – Quyết chiến! – Tất cả đồng thanh. Tiếng hô vang dội cả núi rừng. Và rồi, họ lại lên đường. Sau lưng là căn cứ vừa hồi sinh từ đổ nát. Trước mặt là những trận chiến mới. Nhưng trong tim mỗi người, ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy sáng – mãi mãi không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
SAU ĐỢT CÀN QUÉT CỦA ĐẾ QUỐC MỸ | Câu chuyện thời hoa lửa