Sau gần một năm
Sau gần một năm chốt ở đỉnh Mã Quỳnh đời sống hàng ngày của lính ta dần càng buồn chán, mọi người chỉ quanh quẩn trên đỉnh đồi, cuộc sống tù túng chân buồn, tay cũng buồn… thế rồi đơn vị hành quân về chốt tại đỉnh 559, tuy cao hơn Mã Quỳnh nhưng lại sát thị trấn Thông Nông. Thời gian đầu đơn vị trọ nhà dân để dựng doanh trại sáng 2-5 h lên chốt chiều 1h xuống bản, trong thời gian đợi cơm từ 17h - 18h lính ta tranh thủ khám phá thị trấn, tối không sinh hoạt thì đi xem phim, đời sống văn hoá của lính tăng gấp 99% so với ở Mã Quỳnh, mọi người đều thấy vui trở lại… cách khu trọ 1,5 km là trường cấp 3 Thông Nông, nơi ấy có nhiều tà áo trắng và nhất là có thầy Hiệu trưởng rất mê bóng chuyền. Hải A6 người dỏng cao là chủ công của đơn vị rủ mấy anh em đến sân trường xin chơi bóng cùng, thầy hiệu trưởng liền gọi thầy cô giáo, học sinh đủ đội hình giao lưu cùng đội lính nhà ta, trận đấu sôi nổi quyết liệt Hải công sắc lẹm, tôi chuyền hai như đặt, và ở vị trí Libero tôi cứu bóng, bay lượn đẹp mắt… tinh thần thi đấu máu lửa… tuy vậy hôm đó đội lính thua chiến thuật. Sau trận đấu, Thầy hiệu trưởng có lời mời nếu anh em bộ đội có thời gian thì đến chơi, không ngại gì! Các buổi chiều như thường lệ đều có trận đấu giao lưu bóng chuyền, khán giả ngày càng đông, cổ vụ nhiệt tình… hôm đó mình ra nghỉ hồi gần mấy bóng hồng, lân la bắt chuyện thì các bạn đang học lớp 10 (hệ 10/10) ai cũng sinh đẹp tràn đầy nhựa sống… tiện đà tôi cũng tự khoe đã tốt nghiệp cấp 3 và có giấy gọi đại học sư phạm khoa toán, câu chuyện cứ thế tiến triển cùng độ thân mật tăng dần, sau trận đấu các bạn lại hẹn hò chiều mai nhé, chúng ta lại gặp nhau! Tối hôm đó cảm thấy tâm tư, dự đoán chiều mai sẽ ra sao?, nhịp tim khác lạ … mong trời sáng nhanh. Sau hơn một tuần tự nhiên mình lại nhớ cách tính đạo hàm, giải phương trình lượng giác… dù rằng đã bỏ bút nghiên hơn 24 tháng, cứ thế trôi đi thật nhanh, đơn vị chúng tôi đã làm xong doanh trại và hành quân lên chốt đỉnh 559, để lại các buổi ôn tập vào kỷ niệm.



