Anh hùng Lực lượng vũ trang

SÁU LẦN CƯA CHÂN VÀ MỘT BÍ MẬT KHÔNG THỂ ĐÁNH ĐỔI

guyễn Văn Thương (1938–2018), quê ở Lộc Hưng, Trảng Bàng, Tây Ninh, là một chiến sĩ tình báo trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Ông từng làm nhiệm vụ bảo vệ cán bộ cách mạng và sau đó hoạt động trong mạng lưới tình báo tại khu vực Sài Gòn – Gia Định. Năm 1969, ông bị bắt khi đang làm nhiệm vụ và phải chịu những cuộc tra khảo đặc biệt tàn khốc. Ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1969, trong một lần vận chuyển tài liệu mật, Nguyễn Văn Thương bị quân Mỹ bắt. Để buộc ông khai ra mạng lưới tình báo, đối phương dùng nhiều hình thức mua chuộc và tra khảo. Trong khoảng ba tháng, ông bị cưa chân sáu lần, cuối cùng mất cả hai chân. Thế nhưng những thông tin quan trọng vẫn không được tiết lộ. Sau đó, ông tiếp tục bị giam giữ và đày ra Côn Đảo. Câu chuyện của ông là một trong những câu chuyện đặc biệt về những người hoạt động bí mật trong chiến tranh.

Tây Ninh24/08/2026Đoàn xã Ia Hrú (Đoàn xã Ia Hrú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những người xuất hiện giữa tiếng súng và những trận đánh lớn, nhưng cũng có những người gần như không được nhìn thấy. Họ đi qua những con đường quen thuộc như một người dân bình thường, mang theo những tài liệu mà chỉ cần bị phát hiện cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Nguyễn Văn Thương là một người như thế. Ông hoạt động trong ngành tình báo giữa những năm tháng chiến tranh tại miền Nam, thực hiện những nhiệm vụ mà sự an toàn của bản thân phải đặt xuống sau cùng. Năm 1969, khi đang trên đường vận chuyển tài liệu, ông bị bắt. Những ngày sau đó đã trở thành quãng thời gian đau đớn nhất trong cuộc đời ông. Đối phương tìm mọi cách để buộc ông khai ra những thông tin về tổ chức, nhưng tất cả đều không đạt được kết quả. Điều khiến câu chuyện của Nguyễn Văn Thương được nhắc lại nhiều năm sau này là trong khoảng ba tháng, ông đã bị cưa chân sáu lần, nhưng những bí mật ông mang theo vẫn không được tiết lộ.

Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại Lộc Hưng, Trảng Bàng, Tây Ninh. Tuổi thơ của ông đã sớm gắn với chiến tranh và những người thân tham gia cách mạng. Khi còn trẻ, ông bước vào con đường hoạt động cách mạng và sau đó được giao những nhiệm vụ ngày càng quan trọng. Năm 1961, ông từng được giao nhiệm vụ bảo vệ đồng chí Võ Văn Kiệt. Sau đó, ông được đưa vào hoạt động trong ngành tình báo và được huấn luyện những kỹ năng cần thiết để làm nhiệm vụ bí mật. Công việc của một chiến sĩ tình báo không giống một trận đánh thông thường. Họ không mặc quân phục, không có chiến hào để ẩn nấp và cũng không thể trông chờ vào một đơn vị lớn phía sau. Mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ, người chiến sĩ phải tự tìm cách che giấu thân phận, ghi nhớ thông tin và đưa tài liệu đến đúng nơi. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả mạng lưới bị lộ. Nguyễn Văn Thương hoạt động tại khu vực Bắc Sài Gòn, Bến Cát và Bình Dương, đảm nhiệm việc vận chuyển tài liệu và thông tin giữa các cơ sở. Có những chuyến đi tưởng như bình thường nhưng thực chất chứa đựng những thông tin liên quan đến nhiều người. Ông hiểu rằng tài liệu mình mang theo không chỉ là giấy tờ. Nếu rơi vào tay đối phương, những người ở phía bên kia đường dây có thể bị bắt. Chính vì vậy, mỗi lần nhận nhiệm vụ, ông đều phải tính toán rất cẩn thận. Ngày 10 tháng 2 năm 1969, trên đường vận chuyển tài liệu từ Sài Gòn ra căn cứ, Nguyễn Văn Thương bị quân Mỹ phát hiện và bắt giữ. Trước khi bị bắt, ông đã tìm cách giấu tài liệu để chúng không rơi vào tay đối phương. Từ thời điểm đó, ông không còn được tự quyết định số phận của mình nữa. Ông bị đưa đi thẩm vấn. Những người bắt ông muốn biết ông là ai, thuộc tổ chức nào, đã gặp những ai và những tài liệu ông đang vận chuyển có ý nghĩa gì. Ban đầu, họ tìm cách mua chuộc bằng tiền bạc và những lời hứa hẹn. Nhưng không có thông tin nào được trao đổi. Sau những lời dụ dỗ là những cuộc tra khảo ngày càng nặng nề. Mục đích của đối phương rất rõ ràng: phải tìm ra mạng lưới tình báo mà Nguyễn Văn Thương đang tham gia. Nhưng ông không nói. Cuộc tra khảo kéo dài và cuối cùng chuyển sang một hình thức tra tấn vô cùng tàn nhẫn. Trong khoảng ba tháng, ông bị cưa chân sáu lần. Mỗi lần như vậy, cơ thể ông lại mất đi một phần, cho đến khi cả hai chân đều không còn. Đối với bất kỳ con người nào, đó là nỗi đau khó có thể tưởng tượng. Nhưng điều mà đối phương muốn có được vẫn không xuất hiện: những bí mật của tổ chức. Nguyễn Văn Thương không cung cấp thông tin. Sau những lần tra khảo, ông được đưa về trại giam Hố Nai. Cơ thể đã mang thương tật nặng nhưng những ngày tháng trong tù vẫn chưa kết thúc. Ông tiếp tục tham gia các hoạt động của tù nhân cách mạng, viết và truyền những nội dung phản đối chế độ nhà tù. Vì vậy, ông lại bị đàn áp và biệt giam. Có thời gian ông bị nhốt trong một chiếc thùng sắt. Sau đó, ông bị đưa ra Côn Đảo, nơi từng được biết đến là một trong những nhà tù khắc nghiệt nhất trong thời kỳ chiến tranh. Những người cùng cảnh ngộ với ông trong tù có thể nhìn thấy rõ những hậu quả mà những cuộc tra tấn để lại trên cơ thể ông. Nhưng Nguyễn Văn Thương vẫn tiếp tục sống và giữ liên lạc với những người cùng chí hướng trong khả năng của mình. Năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được trả tự do. Ngày trở về đáng lẽ phải là ngày vui, nhưng với ông, đó cũng là ngày ông phải làm quen với một cơ thể đã mất cả hai chân. Chiến tranh đã kết thúc đối với rất nhiều người, nhưng những thương tích mà nó để lại sẽ còn theo ông suốt phần đời còn lại. Ông phải sử dụng xe lăn và cần sự hỗ trợ trong nhiều sinh hoạt. Tuy vậy, Nguyễn Văn Thương không để cuộc sống của mình chỉ xoay quanh những gì đã mất. Sau ngày đất nước thống nhất, ông gặp gỡ đồng đội, kể lại những năm tháng hoạt động tình báo và nói chuyện với thế hệ trẻ. Câu chuyện của ông dần được nhiều người biết đến. Đặc biệt, chi tiết sáu lần bị cưa chân trở thành một trong những ký ức gây ám ảnh nhất khi nhắc tới cuộc đời ông. Nhưng nếu chỉ nhìn vào những cuộc tra tấn thì vẫn chưa đủ để hiểu câu chuyện này. Điều quan trọng hơn nằm ở lý do ông cố giữ những thông tin mình biết. Trong công việc tình báo, một người bị bắt có thể kéo theo nhiều người khác. Nếu khai báo, những cơ sở bí mật, những người đã giúp đỡ cách mạng và những đồng đội đang hoạt động bên ngoài đều có thể gặp nguy hiểm. Nguyễn Văn Thương hiểu điều đó. Vì vậy, ông lựa chọn giữ im lặng, dù cái giá phải trả là chính cơ thể của mình. Sau chiến tranh, ông được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng đối với câu chuyện của ông, có lẽ điều đáng nhớ nhất không nằm ở một danh hiệu. Điều đáng nhớ là hình ảnh một con người bước ra khỏi chiến tranh với đôi chân đã mất nhưng vẫn có thể tiếp tục cuộc sống. Ông từng trải qua những ngày mà mỗi lần mở mắt ra đều có thể là một lần đối diện với đau đớn, nhưng cuối cùng ông vẫn sống đến năm 2018. Cuộc đời Nguyễn Văn Thương cũng cho chúng ta nhìn thấy một phần khác của chiến tranh. Những trận đánh trên chiến trường chỉ là phần chúng ta dễ nhìn thấy nhất. Phía sau nó còn có những người làm nhiệm vụ trong bí mật, những chuyến vận chuyển tài liệu, những người bị bắt và những gia đình phải chờ đợi trong vô vọng. Có người trở về với những vết thương trên cơ thể, có người không bao giờ trở về nữa. Nguyễn Văn Thương thuộc về những người trở về, nhưng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông dấu vết không thể xóa. Câu chuyện của ông vì thế không cần phải được kể bằng những lời quá lớn lao. Chỉ cần hình dung một người mất cả hai chân sau sáu lần bị cưa mà vẫn không tiết lộ điều mình biết, người đọc cũng có thể hiểu được ông đã trải qua những gì. Đó là một phần ký ức đau đớn của chiến tranh và cũng là lý do thế hệ hôm nay cần nhìn lại lịch sử với sự trân trọng.

Nguyễn Văn Thương đã đi qua chiến tranh bằng một cái giá rất lớn. Ông mất cả hai chân, mang thương tích suốt đời, nhưng những bí mật ông được giao bảo vệ vẫn không bị khuất phục bởi những cuộc tra khảo. Câu chuyện “Sáu lần cưa chân và một bí mật không thể đánh đổi” không chỉ kể về một người chiến sĩ tình báo mà còn giúp chúng ta hình dung được sự khắc nghiệt của chiến tranh và cái giá mà một con người có thể phải trả cho nhiệm vụ của mình. Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện ấy vẫn còn ý nghĩa bởi nó nhắc chúng ta biết trân trọng cuộc sống bình yên và những con người đã để lại một phần tuổi trẻ, sức khỏe, thậm chí cả cuộc đời của mình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn