SAU LOẠT BOM CUỐI CÙNG
xã Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên
Sau loạt bom cuối cùng, Trường Sơn im lặng một cách lạ lùng. Không phải sự yên bình, mà là thứ im lặng còn sót lại sau bão lửa. Tai tôi vẫn ù, mùi khói bom còn quẩn trong cổ họng. Chúng tôi nằm ép sát đất thêm vài phút, như để chắc rằng cái chết đã đi qua.
Rồi có người ngồi dậy. Người khác đứng lên. Ánh đèn pin bật sáng, quét nhanh từng gương mặt. Không ai hỏi lớn, chỉ thì thầm gọi tên nhau. Mỗi tiếng “có mặt” vang lên là một lần thở phào.
Con đường trước mặt bị xé nát. Hố bom chồng hố bom, cây gãy chắn lối. Nhưng mệnh lệnh không cần nói ra: đường phải thông. Chúng tôi bắt tay ngay vào việc, như những người nông dân ra đồng sau bão—lặng lẽ, bền bỉ.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến cánh đồng quê Đông Hưng. Sau mỗi trận mưa to, người làng cũng ra đồng sớm như thế, sửa bờ, dẫn nước. Trường Sơn và quê nhà bỗng giống nhau ở chỗ: sau tàn phá, con người vẫn chọn cách đứng dậy.



