Anh hùng Lực lượng vũ trang

Sau một câu chuyện, là một khoảng lặng

Khi đã đi đến những dòng cuối cùng, tôi không còn cảm giác mình đang viết tiếp một câu chuyện, mà giống như đang ngồi lại, nhìn lại tất cả những gì đã đi qua. Một hành trình bắt đầu từ sự tò mò, rồi dần trở thành những suy ngẫm sâu hơn về con người và cuộc sống.

Vĩnh Long23/03/2026Thạch Văn Phát (Phường Nguyệt Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về Nguyễn Thị Út, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện của một cá nhân hay một gia đình. Nó là một phần của lịch sử, nhưng lại được giữ lại qua những con người rất bình dị. Những người không nói nhiều về quá khứ, nhưng chính cách họ sống đã nói lên rất nhiều điều.

Tôi nhận ra rằng, có những điều không cần phải viết thêm nữa. Không phải vì câu chuyện đã hết, mà vì mọi thứ đã đủ đầy theo một cách riêng. Cố gắng nói thêm đôi khi lại làm mất đi sự lắng đọng vốn có.

Những ký ức mà tôi mang theo không ồn ào, không sắc nét như lúc ban đầu, nhưng lại sâu hơn. Nó giống như một lớp trầm tích, lặng lẽ nằm lại, chỉ khi chạm vào mới thấy rõ giá trị của nó.

Tôi nghĩ về Hiển, về những người anh em của anh, về những con người đã đi qua chiến tranh theo cách của riêng mình. Họ không chọn trở thành biểu tượng, nhưng cuộc đời họ lại mang trong mình những điều rất đáng để nhớ.

Có lẽ, sau tất cả, điều quan trọng nhất không phải là câu chuyện này đã được kể như thế nào, mà là nó đã chạm đến điều gì trong người nghe, người đọc. Bởi mỗi người sẽ mang theo một phần khác nhau, và chính điều đó làm cho câu chuyện tiếp tục được sống theo nhiều cách khác nhau.

Tôi dừng lại ở đây, không phải vì không còn gì để viết, mà vì đã đến lúc nên giữ lại một khoảng lặng. Một khoảng lặng đủ để những gì đã qua có thể tự mình ở lại, không cần thêm lời.

Và có lẽ, đôi khi,
chính khoảng lặng ấy… mới là điều nói lên nhiều nhất.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn