Sau một trận bom dữ dội
Sau một trận bom dữ dội, con đường vận tải bị cày nát. Hố bom sâu hoắm, bùn đất tràn ra như một vết thương lớn giữa rừng. Nếu đường không thông, xe không thể qua, lương thực và đạn dược sẽ không đến kịp chiến trường. Ban chỉ huy ra lệnh: “Phải sửa đường trước khi trời tối.”
Tổ thanh niên xung phong lập tức lao vào làm. Không có máy móc, họ chỉ có cuốc, xẻng và đôi bàn tay. Bùn lầy dính đặc, mỗi lần xúc lên lại nặng trĩu. Chị Liên – một nữ thanh niên xung phong – vừa xúc đất vừa hô: “Nhanh lên! Xe sắp đến!”
Mưa lất phất rơi, làm bùn càng trơn. Có người ngã nhào, bùn bắn đầy mặt. Nhưng không ai dừng lại. Địch có thể quay lại bất cứ lúc nào, bom có thể rơi thêm, nhưng tất cả vẫn cắm cúi làm. Bàn tay họ phồng rộp, móng tay bật máu. Có người dùng cả áo rách để quấn tay, rồi lại tiếp tục xúc đất.
Chiều xuống, tiếng động cơ xe vọng lại từ xa. Ai cũng cuống cuồng làm nhanh hơn. Khi con đường tạm được lấp kín, chiếc xe đầu tiên rón rén lăn bánh qua hố bom vừa san. Mọi người đứng hai bên, giữ dây, chèn đá, miệng hô vang: “Qua được! Qua được!”
Xe qua an toàn, cả tổ ngồi bệt xuống bùn, thở dốc nhưng mắt sáng rực. Chị Liên cười: “Bùn dính đầy người nhưng lòng sạch lắm.”
Trong thời kháng chiến, có những chiến công không ghi bằng tiếng súng, mà ghi bằng những bàn tay đầy bùn đất. Chính những bàn tay ấy đã giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt, giữ cho chiến trường luôn có hậu cần, và góp phần đưa đất nước đến ngày toàn thắng.



