Sau mùa hoa lửa
Nhiều năm sau ngày hòa bình, Thành trở lại chiến trường xưa. Cảnh vật đã đổi thay, cây rừng đã phủ xanh những dấu tích cũ, nhưng ký ức về đồng đội vẫn nguyên vẹn.
Thành trở lại nơi chiến đấu cũ vào một buổi sáng.
Ông đã ngoài bảy mươi.
Con đường ngày xưa từng là những lối mòn giữa rừng nay đã có đường mới.
Những hố bom gần như biến mất dưới lớp đất và cây xanh.
Ông đứng giữa khu rừng rất lâu.
Trong ký ức của ông, nơi này từng có những người lính trẻ.
Họ mới đôi mươi.
Họ nói về quê nhà.
Họ kể về cha mẹ.
Họ hẹn nhau ngày hòa bình sẽ cùng trở về.
Nhưng rất nhiều người trong số họ đã không thực hiện được lời hẹn.
Thành lấy trong túi ra một tấm ảnh cũ.
Những khuôn mặt trẻ tuổi nhìn ông từ một thời đã xa.
Ông mỉm cười.
“Các cậu vẫn trẻ như ngày ấy.”
Ông đặt bó hoa xuống bên khu tưởng niệm.
Không có tiếng bom.
Không có tiếng súng.
Chỉ có tiếng chim và tiếng gió qua những tán cây.
Thành nhìn màu xanh trước mắt.
Ông hiểu rằng thời gian có thể phủ lên chiến trường những lớp cây mới, nhưng không thể xóa đi ký ức.
Những người đã hy sinh không trở lại.
Nhưng sự bình yên mà họ góp phần tạo nên vẫn tiếp tục tồn tại trong từng con đường, từng ngôi nhà và từng thế hệ.
Ông quay về khi trời đã chiều.
Sau lưng ông là khu rừng xanh.
Trước mặt là con đường hòa bình.
Một thời hoa lửa đã khép lại.
Nhưng câu chuyện về những con người đã đi qua thời ấy vẫn cần được kể lại.
Để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.


