SAU TAY LÁI LÀ ĐẤT NƯỚC
Khắc họa hình ảnh người lái xe và người chỉ huy trong thế trận đơn độc, khi họ hiểu rằng phía sau vô lăng của 363 là Tổ quốc và mái nhà của hàng triệu gia đình.
Trong câu chuyện của ông Liêm, tôi nhớ nhất chi tiết về người lái xe. Ông không nhắc tên anh nhiều, chỉ bảo: “Cậu ấy rất trẻ, nhưng hiểu mệnh lệnh bằng trái tim”. Chính anh là người đầu tiên nghe câu nói của ông: “Sau tay lái của cậu là đất nước. Ta không lùi.”
Ngày 2.1.1975, mũi tấn công vào thị xã Phước Long diễn ra ác liệt. Bộ binh thương vong nhiều, hai xe bạn gặp sự cố, chỉ còn 363 với số đạn ít. Buồng xe nóng hầm hập, khói bụi và tiếng đạn gõ vào vỏ thép như mưa đá. Giữa tình thế ấy, người lái xe nhìn ông, chờ quyết định.
Ông hiểu rằng nếu 363 dừng lại, cả mũi tiến công sẽ mất điểm tựa. Ông đặt trọn niềm tin vào tay lái của đồng đội, cho xe cơ động theo từng đoạn, lợi dụng dãy phố che sườn, bắn phát quyết định phá tan ổ súng then chốt. Vòng vây bị xé rách từ chính sự bình tĩnh của những con người hiểu mình đang giữ vận mệnh trận đánh.
Khi lực lượng tăng cường tràn tới, thị xã hoàn toàn được giải phóng. Anh em bước xuống khỏi 363 mà chân ai cũng run – cái run của những người vừa đi qua lằn ranh sinh tử để trở về với mái nhà xưa của chính mình và của đồng đội.
Sau Phước Long, ông còn tham gia Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Danh hiệu Anh hùng LLVTND đến với ông như sự ghi nhận của Tổ quốc đối với một người chỉ huy biết tin vào con người đến tận cùng. Năm 1987 về hưu, ông lại sống trách nhiệm với quê hương, tham gia Hội CCB xã, truyền cảm hứng cho thế hệ sau.
Tôi nhìn ông ở tuổi 79, khỏe mạnh và minh mẫn, hiểu rằng ông đang sống tiếp cuộc đời của những người đã hi sinh. Và tôi tin, bài học “sau tay lái là đất nước” sẽ còn theo chúng tôi rất lâu trong đời sống hôm nay – đời sống được đánh đổi bằng thép, bằng người và bằng tình người còn lại sau mỗi chiến công.



