Sau tiếng súng
Phạm Duy Tính đã đi qua một thời mà tiếng súng trở thành âm thanh quen thuộc.
Nhưng điều anh mong chờ nhất không phải là một trận đánh thắng.
Mà là ngày tiếng súng im.
Ngày ấy, những người lính có thể trở về.
Những người mẹ không còn phải chờ tin.
Những đứa trẻ được đến trường.
Những cánh đồng lại đầy tiếng nói cười.
Khi chiến tranh kết thúc, hòa bình đến nhưng những ký ức vẫn còn.
Có những vết thương không nhìn thấy.
Có những người bạn không trở về.
Có những năm tháng không thể lấy lại.
Nhưng Phạm Duy Tính hiểu rằng tất cả những mất mát ấy càng khiến con người phải trân trọng hòa bình.
Thời hoa lửa rồi sẽ khép lại, nhưng trách nhiệm của những người còn sống là gìn giữ những ngày bình yên mà biết bao người đã hy sinh để có được.



