Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Sĩ quan quân đội về hưu Phạm Ngọc An ( 1951-2014 )

Hưng Yên09/12/2025Phạm Thị Ngọc Diệp (Học sinh lớp: 9A Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ÔNG QUẢ CẢM

Vào một buổi chiều nắng ấm, khi đó tôi với bà nội đang ngồi bên hiên nhà nhặt rau, dưới tán lá xoài xanh mơn mởn. Bà kể cho tôi nghe về câu chuyện “Thời hoa lửa” của ông nội- người ông mà tôi vẫn luôn quý trọng và yêu thương. Trong kí ức của tôi ông là 1 người vô cùng hiền lành và đậm chất giản dị, hồi còn nhỏ ông vẫn hay bế tôi đi chơi, đi xem những đàn bò đang thung thăng gặm cỏ, hay ông còn nấu cháo cho tôi ăn. Nhưng những kí ức tươi đẹp đó rất ngắn ngủi khi ông tôi bị bệnh và qua đời khi tôi mới 4 tuổi. Cho đến bây giờ khi nghe bà kể lại thời chinh chiến của ông, tôi cảm thấy rất may mắn khi mình có 1 người ông dũng cảm như vậy.

Ngày hôm ấy, bà kể cho tôi nghe về những năm bà còn là một người con gái tuổi đôi mươi mới lấy chồng nhưng phải xa chồng vì ông đi chiến tranh. Giọng bà trầm lại, ánh mắt nhìn về xa xăm như nhớ lại cả 1 vùng trời kí ức.

“ Ông vào quân ngũ được huấn luyện trong 5 tháng ở Ba Vì- Đà Lạt. Mặc dù thời gian huấn luyện không được nhiều nhưng ông là 1 người cần cù chăm chỉ và biết lắng nghe nên ông đã biết sử dụng súng, các vũ khí trong chiến trường. Phải mất hơn 1 năm nữa để huấn luyện lái tàu đi vận tải đường thủy để cung cấp các nhu yếu phẩm như quần áo và lương khô để phục vụ trong quân đội chiến tranh.

Một thời gian sau lúc đó ông được gọi về trong quân khu chọn vào đội quân cảm tử lái tàu tên là TÀU KHÔNG SỐ”. Khi kể đến đây đôi mắt bà đỏ hoe nhưng bà không khóc mà ngược lại giọng nói bà trở nên dõng dạc hơn, bà kể tiếp. “ Trong 1 đơn vị của ông là có 12 tàu chở nhu yếu phẩm, nhưng trước khi xuất hành tất cả các tàu phải ngụy trang thành các ngư dân bắt cá như chài, lưới...Để đánh lạc hướng các máy bay của địch, nhưng làm sao mà thoát được cái sự gắt gao của quân địch Mỹ khi chúng luôn nhòm ngó, chúng có thể ra tay bất cứ lúc nào. Khi đến cửa biển Cà Mau ông và những người trên tàu còn sống sót được các quân dân du kích mang thuyền ghe đến đón để tiếp cận lấy vũ khí. Nhưng đáng buồn thay khi đến đó chỉ còn có 7 tàu còn sống sót 5 chiếc tàu đi cùng đã hy sinh, những người chiến sĩ trên 5 chiếc tàu đó đã bị bắn và rơi mình xuống biển khơi. Sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ đưa vũ trang, khi trên đường về mọi người cũng không thoát khỏi sự truy kích oanh tạc của máy bay quân Mỹ, đạn pháo bom nổ ầm ầm hòa cùng những con sóng xô ác liệt của thời kì chiến tranh. Khi về đến nơi an toàn, chỉ còn lại 5 tàu, 2 tàu nữa đã hy sinh hết tất cả, chính mắt ông nội đã nhìn thấy những người đồng đội đã phải bỏ mạng ngay tức khắc, người thì không toàn thây, người thì tay 1 nơi chân 1 ngả coi như thể cá vừa chết hạm. Các người chiến sĩ tội nghiệp, những người đồng đội đã rơi xuống biển khơi. Trong 5 con tàu thoát nạn khỏi mưa bom thì có ông là 1 trong số những người còn sống sót!”

Bà kể xong, từ khi nào đôi mắt bà đã nhòe nước bà nói: “ May là ông mày vẫn còn trở về trong hình hài nguyên vẹn nếu không may mắn thì có lẽ ông đã hy sinh rồi” . Trong những khoảng thời gian khi chờ ông trở về bà luôn thấp thỏm lo âu, bà luôn cảm thấy bồn chồn trong lòng, sợ rằng 1 ngày nào đó sẽ nhận được tấm giấy báo tử của người chồng yêu quý. Nhưng phép màu đã hiện ra ông về và mang theo tấm bằng khen giải nhất của người lính xuất sắc trong cuộc chiến chống Mỹ. Sau khi về hưu ông nội em đã ở nhà chăm lo cho những đàn con thơ, những đứa cháu bé bỏng của mình, nhưng khoảng thời gian đó thật ngắn ngủi khi ông tôi mắc phải căn bệnh ung thư gan và đã qua đời đến nay đã là 11 năm ông xa bà và các đứa con của mình. Nhưng trong lòng tôi ông vẫn luôn là người anh hùng giỏi giang dũng cảm, ông là niềm tự hào của cả họ hàng và mọi người không bao giờ quên ông.

Sự dũng cảm của ông nội tôi cũng như các anh hùng trong những năm tháng đấu tranh bảo vệ Tổ quốc đã để lại cho con cháu, cho thế hệ trẻ sau này 1 bài học vô cùng lớn lao. Đó không chỉ là lòng dũng cảm bước vào hiểm nguy vì Tổ quốc Mà còn là trách nhiệm đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Nhìn vào những con người đã sẵn sàng đánh đổi tuổi trẻ bình yên và thậm chí là cả mạng sống để giữ vững độc lập, giới trẻ ngày càng phải biết tôn trọng cuộc sống mình đang có, sống có lý tưởng và biết cống hiến. Câu chuyện của tôi kể về người ông quả cảm của mình là 1 bài học nhắc chúng ta, các bạn học sinh phải luôn sống tử tế dám đối mặt với khó khăn và thử thách, không ngừng học tập rèn luyện để trở thành những người công dân có ích cho xã hội.

Nguyện hy sinh bất tử cho Tổ quốc quyết sinh”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn