Bài viết

Sinh năm 1965 – Nhập ngũ ngày 31 tháng 8 năm 1989 – Hoàn thành nghĩa vụ tháng 2 năm 1994

Có những chặng đường trong cuộc đời không được đo bằng số năm đã đi qua mà bằng những giá trị còn đọng lại trong trái tim mỗi con người. Đối với đồng chí Nguyễn Văn Quyền, gần năm năm trong Quân đội nhân dân Việt Nam là khoảng thời gian đã hun đúc nên bản lĩnh, ý chí và nhân cách của một người lính. Dẫu thời gian đã lùi xa, ký ức về những ngày tháng khoác trên mình màu xanh áo lính vẫn luôn hiện hữu như một phần không thể tách rời của cuộc đời

Đồng Tháp24/08/2026xã Bình Ninh (Xã Bình Ninh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những chặng đường trong cuộc đời không được đo bằng số năm đã đi qua mà bằng những giá trị còn đọng lại trong trái tim mỗi con người. Đối với đồng chí Nguyễn Văn Quyền, gần năm năm trong Quân đội nhân dân Việt Nam là khoảng thời gian đã hun đúc nên bản lĩnh, ý chí và nhân cách của một người lính. Dẫu thời gian đã lùi xa, ký ức về những ngày tháng khoác trên mình màu xanh áo lính vẫn luôn hiện hữu như một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Sinh năm 1965, đồng chí lớn lên khi đất nước đã thống nhất nhưng vẫn đang trên hành trình khắc phục hậu quả chiến tranh và từng bước phát triển. Thế hệ của ông không còn sống giữa tiếng bom rơi, nhưng lại được nuôi dưỡng bằng truyền thống yêu nước, bằng những câu chuyện về sự hy sinh của cha anh và ý thức rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước.

Ngày 31 tháng 8 năm 1989, đồng chí chính thức lên đường nhập ngũ. Trong hành trang của người thanh niên hai mươi bốn tuổi không chỉ có vài bộ quần áo hay những lời dặn dò của gia đình, mà còn có niềm tin, lòng tự hào và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Khoảnh khắc khoác lên mình bộ quân phục màu xanh đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, mở ra một chương mới trong cuộc đời.

Những ngày đầu trong quân ngũ luôn là những ngày khó quên. Cuộc sống có giờ giấc nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện liên tục trên thao trường, những quy định chặt chẽ về tác phong, lời ăn tiếng nói và sinh hoạt tập thể đã tạo nên một môi trường rèn luyện toàn diện. Ban đầu còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng chính từ những thử thách ấy, đồng chí từng bước trưởng thành, biết tự vượt qua giới hạn của bản thân và hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai chữ "kỷ luật".

Đối với người lính, thao trường là nơi rèn luyện sức khỏe nhưng cũng là nơi tôi luyện ý chí. Mỗi bước chạy, mỗi giờ luyện tập, mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ đều góp phần hình thành bản lĩnh của người quân nhân. Đồng chí luôn ý thức rằng sự nghiêm túc trong từng công việc nhỏ chính là nền tảng để hoàn thành những nhiệm vụ lớn lao hơn.

Điều làm nên vẻ đẹp của cuộc sống quân ngũ không chỉ là tinh thần trách nhiệm mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Những người thanh niên từ nhiều vùng quê khác nhau đã gặp gỡ dưới mái nhà chung quân đội, cùng chia sẻ niềm vui, nỗi nhớ quê hương, cùng động viên nhau vượt qua những khó khăn trong học tập, huấn luyện và công tác. Những bữa cơm giản dị, những buổi sinh hoạt tập thể hay những đêm thức cùng nhau làm nhiệm vụ đã trở thành những ký ức không thể nào quên.

Thời gian phục vụ của đồng chí kéo dài gần năm năm, từ năm 1989 đến đầu năm 1994. Đây là giai đoạn đất nước bước vào công cuộc đổi mới, đời sống kinh tế - xã hội từng bước chuyển mình, nhưng nhiệm vụ xây dựng lực lượng quốc phòng và giữ gìn sự ổn định vẫn luôn được đặt lên hàng đầu. Trong hoàn cảnh đó, mỗi người lính đều hiểu rằng sự tận tụy của mình góp phần tạo nên nền tảng vững chắc để đất nước phát triển trong hòa bình.

Ngày hoàn thành nghĩa vụ vào tháng 2 năm 1994, đồng chí chia tay đơn vị với nhiều cảm xúc đan xen. Có niềm vui vì được trở về đoàn tụ với gia đình, nhưng cũng có sự lưu luyến khi phải rời xa những người đồng đội đã cùng gắn bó suốt những năm tháng thanh xuân. Mái nhà quân đội đã trở thành một phần ký ức đẹp, nơi ghi dấu những bước trưởng thành quan trọng nhất của cuộc đời.

Trở về địa phương, đồng chí Nguyễn Văn Quyền tiếp tục mang theo những phẩm chất của người lính Cụ Hồ vào cuộc sống. Tính kỷ luật, sự trung thực, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó được rèn luyện trong quân đội trở thành hành trang quý giá giúp ông vượt qua những thử thách của cuộc sống, xây dựng gia đình và tích cực đóng góp cho quê hương.

Đến hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, đồng chí luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình đã có những năm tháng được cống hiến dưới màu cờ Tổ quốc. Đó là khoảng thời gian không thể mua bằng vật chất, không thể đong đếm bằng thời gian, mà chỉ có thể cảm nhận bằng lòng biết ơn và niềm tự hào của một người đã từng là người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn