Bài viết

Sợi chỉ đỏ thời gian

Giữa chiều mưa đất đỏ Long An, chiếc hòm tôn cũ bật mở, đánh thức cả một thời hoa lửa oanh liệt.Tiếng đập đe chan chát đúc mã tấu giành chính quyền năm 1945 của người cha. Tiếng gầm rú của bom đạn Trường Sơn nơi cựu binh Ba Nghĩa lái xe xé đêm, bên cô gái thanh niên xung phong làm "cọc tiêu sống" bên bờ vực thẳm. Những giọt nước mắt nghẹn ngào ngày toàn thắng 30/4/1975 hòa cùng vết thương bom bi nơi chân phải.Máu xương đã hòa vào đất lặng. Chiếc hòm tôn khép lại, nhưng ngọn lửa yêu nước rực cháy

Tây Ninh26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều mưa đổ hạt vùng đất đỏ Long An, tiếng mưa rơi trên mái tôn xạc xào như đưa ông Ba Nghĩa – một thương binh kiên cường thời chống Mỹ – ngược dòng thời gian trở về những năm tháng gian khổ mà oanh liệt của dân tộc. Bên tách trà ấm tỏa hương nghi ngút, ông chậm rãi mở chiếc hòm tôn cũ kỹ, nâng niu từng kỷ vật nhuốm màu thời gian từ chiếc huy hiệu Đoàn sờn góc, chiếc khăn rằn bạc màu cho đến cuốn sổ tay ép khô hoa phong lan rừng để kể cho đứa cháu nội và cô phóng viên trẻ nghe về những nhân chứng lịch sử của gia đình và đồng đội. Câu chuyện bắt đầu từ ngọn lửa tiền khởi nghĩa trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945 của cha ông, cụ Nguyễn Văn Kháng, một người thợ rèn thầm lặng dưới bệ lò than rực hồng đã dũng cảm đào hầm nuôi giấu cán bộ, giả vờ tiếng đập đe đập búa rộn rã đêm ngày để che giấu việc bí mật đúc hàng trăm cây mã tấu, rồi chính cụ đã tiên phong dẫn đầu đoàn người rầm rập đi cướp chính quyền ở phủ huyện vào mùa thu lịch sử năm ấy. Khi đất nước chuyển sang cuộc kháng chiến chống Pháp trường kỳ, thế hệ cha anh tiếp bước lên đường với những tấm gương quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh như Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Bế Văn Đàn, người đã kiên cường lấy hai vai mình làm giá súng giữa trận Mường Pồn năm 1953 để đồng đội siết chặt tay cò xé toạc đội hình địch, và ở hậu phương, sức mạnh ấy được tiếp nối bởi sự hy sinh vô bờ bến của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng như Mẹ Thứ ở đất Quảng Nam, người đã nuốt nước mắt vào trong khi chồng và chín người con trai lần lượt ra đi không trở lại, để rồi mẹ vẫn kiên gan đào hầm che chở cho hàng trăm cán bộ cách mạng. Bản thân ông Ba Nghĩa chính là nhân chứng sống viết tiếp khúc tráng ca ấy trong thời kỳ chống Mỹ, khi năm 1971 ông là tài xế lái xe tải xé màn đêm trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom cày đạn xới, nơi ông đã gặp và yêu bà Hoa – một cô gái cựu thanh niên xung phong quả cảm, người cùng các đồng đội từng làm "cọc tiêu sống" mặc áo trắng đứng bên bờ vực thẳm dưới làn bom nổ rát mặt để dẫn lối cho đoàn xe của ông qua đại ngàn an toàn.

Dù đến năm 1974, một mảnh bom bi đã cướp đi chiếc chân phải của ông, nhưng với tinh thần "thương binh tàn nhưng không phế", ông vẫn bám trụ tuyến hai làm cán bộ Đoàn, tiếp tục gùi đạn, dẫn đường cho đến ngày trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử, khi tiếng loa phát thanh báo tin Sài Gòn hoàn toàn giải phóng và ông oà khóc nức nở trong vòng tay đồng đội. Khi cơn mưa dứt hẳn và ánh hoàng hôn lấp lánh chiếu vào căn nhà, ông Ba Nghĩa chậm rãi khép chiếc hòm tôn lại như một lời nhắn nhủ thiêng liêng rằng mỗi tấc đất bình yên hôm nay đều thấm đẫm máu xương của các bậc tiền bối, và ngọn lửa của lòng yêu nước ấy giờ đây đang được trao lại cho thế hệ trẻ vững vàng bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn