Sợi Dây Chun Và Nỗi Day Dứt Khôn Nguôi
Chiều Hưng Lộc Và Lời Nhờ Vả Giản Dị
Câu chuyện bắt đầu vào những ngày cuối năm 1970, thời điểm cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn cam go. Bà gặp lại cậu Thắng tại Hưng Lộc, Nghệ An. Trong buổi chiều vội vã ấy, cậu Thắng nhờ bà một việc tưởng chừng rất nhỏ: mua giúp một ít dây chun để cột tăng võng khi hành quân.
Sợi dây chun ngày ấy là một vật dụng vô cùng quan trọng với người lính, giúp họ căng võng nhanh chóng và tháo gỡ dễ dàng sau những đêm ngủ rừng ráo riết. Nhận lời đồng đội, bà lầm lũi đi bộ từ Hưng Lộc lên tận chợ Vinh – quãng đường dài hơn chục cây số. Thế nhưng, thời gian thời chiến chẳng chờ đợi ai. Khi bà chưa kịp trở về, đơn vị của cậu Thắng đã có lệnh hành quân gấp rút.
Kỷ Vật Từ Đôi Tất Chân
Lỡ hẹn vì đoạn đường quá xa, bà không thể mua được dây chun. Trong cái khó, bà mượn các anh lính trong đơn vị CT12 một đôi tất chân. Bà dùng kéo cắt đôi tất, xé ra thành từng sợi dây vải để đưa cho cậu Thắng mang theo làm dây buộc tăng võng.
Lúc bấy giờ, nhìn cậu Thắng mang những sợi dây vải ấy lên đường, bà đinh ninh rằng mình đã phần nào giúp được người đồng đội lo liệu hành trang. Hai chị em chia tay nhau tại cầu Bến Thủy, mang theo những lời hứa và bóng dáng chiến tranh dang dở.
Sự Thật Dưới Cơn Mưa Trường Sơn
Năm 1971, chính bà có lệnh "đi B" – khoác ba lô tiến vào chiến trường miền Nam khói lửa. Cũng được trang bị tăng võng như bao người lính khác, bà mới bắt đầu thấm thía cái gian khổ của những đêm rừng.
Chỉ khi tự tay mắc võng, bà mới vỡ lẽ một sự thật nghiệt ngã: dây buộc võng bằng vải khi gặp trời mưa rừng Trường Sơn sẽ ngấm nước và thít chặt lại. Dù có lôi kéo, cạy gỡ đến rớm máu tay cũng không thể nào tháo ra nổi.
Chính khoảnh khắc đối diện với chiếc võng ướt sũng không tháo gỡ được, hình ảnh cậu Thắng hiện về. Bà bàng hoàng nhận ra những sợi dây từ đôi tất mình xé vội năm xưa đã làm khổ đồng đội đến nhường nào. Không có dây chun trơn tuột, cậu Thắng ắt hẳn đã vô cùng chật vật, vất vả trong những đêm mưa gió nơi tuyến lửa để gỡ chiếc võng của mình trước giờ hành quân.
Nỗi Lòng Người Ở Lại
Kể từ ngày chia tay ở cầu Bến Thủy, bà không biết cậu Thắng có còn nhớ hay không, nhưng với bà, đó là một niềm ân hận mang theo suốt cuộc đời. Một việc làm nhỏ nhặt xuất phát từ sự nhiệt tình và lòng tốt, cuối cùng lại vô tình mang đến sự vất vả cho người anh em đồng chí. Nỗi nhớ thương và sự áy náy cứ thế dai dẳng bám lấy bà từ năm 1971 cho đến tận bây giờ.
Ký ức ấy không có bom đạn oanh liệt, không có những chiến công hiển hách, mà chỉ có những sợi dây võng thít chặt dưới trời mưa. Nhưng chính sự day dứt ấy lại là minh chứng chân thực nhất cho tình đồng chí sâu nặng – một mảnh ghép không thể xóa nhòa của những con người bước ra từ "thời hoa lửa".



