“Sợi Dây Giữa Hai Bờ Sống Chết”
Năm ấy tôi 19 tuổi, nhiệm vụ là giữ đường dây liên lạc luôn thông suốt cho các đơn vị chiến đấu. Một sợi dây mỏng nhưng quyết định cả mệnh lệnh chiến trường.
Có những đêm, dây bị bom cắt đứt liên tục. Chúng tôi phải bò trong rừng tối để tìm điểm nối, bất chấp nguy hiểm.
Một lần, đang nối dây thì pháo sáng bật lên, máy bay quần thảo trên đầu. Tôi nằm ép xuống đất, tay vẫn giữ đoạn dây chưa kịp nối.
Khi tiếng động xa dần, tôi tiếp tục công việc như chưa từng dừng lại.
Đồng đội tôi nói:
“Dây không đứt thì trận đánh không dừng.”
Chúng tôi hiểu rằng mình không cầm súng trực tiếp, nhưng mỗi mét dây nối lại là một phần của chiến thắng.



