Sợi Dây Liên Lạc Bằng Máu
Chiến sĩ thông tin Đức đã dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn để nối lại đường dây liên lạc bị đứt giữa trận đánh. Dù bị thương và chịu dòng điện chạy qua người, anh vẫn giữ chặt đầu dây cho đến khi quân ta giành thắng lợi. Câu chuyện là biểu tượng cho sự hy sinh vô điều kiện, nơi tình đồng chí hòa quyện vào trách nhiệm với Tổ quốc.
Trên cao điểm 101, Thanh và Đức là hai chiến sĩ thông tin có nhiệm vụ giữ vững đường dây liên lạc từ bộ chỉ huy đến mũi tấn công. Một đợt pháo kích dữ dội của địch làm đường dây bị đứt. Mất liên lạc đồng nghĩa với việc quân ta sẽ mất phương hướng và gánh chịu tổn thất lớn.
Đức tình nguyện lao ra khỏi hầm giữa lúc đạn pháo đang cày nát mặt đất để nối lại dây. Nhưng vừa ra được một đoạn, Đức bị trúng đạn vào chân. Anh nén đau, lê từng mét đất để tìm đầu dây bị đứt. Khi tìm thấy hai đầu dây, anh bàng hoàng nhận ra đoạn dây bị thiếu mất một khoảng ngắn do bị mảnh pháo chém nát.Trong cơn nguy cấp, Đức nhìn thấy tiểu đội của Thanh đang đợi lệnh tấn công. Không còn thời gian để nối thêm dây, Đức quyết định làm một việc không tưởng: anh dùng hai tay nắm chặt hai đầu dây điện, dùng chính cơ thể mình để làm vật dẫn điện.Bên trong hầm, Thanh áp tai vào ống nghe, bỗng nhiên tín hiệu trở lại. Anh nghe rõ tiếng lệnh tiến công nhưng cũng nghe thấy cả tiếng rên rỉ đau đớn của Đức qua đường dây. Do dòng điện chạy qua cơ thể, người Đức co quắp lại, nhưng hai bàn tay anh vẫn nắm chặt như thép nguội, không buông rời dù chỉ một giây.Quân ta tấn công thắng lợi, cao điểm được giải phóng. Khi Thanh chạy ra, anh thấy Đức vẫn nằm đó, đôi tay vẫn giữ chặt hai đầu dây điện dù hơi thở đã lịm đi. Đức nhìn Thanh, mỉm cười yếu ớt: "Thông... thông suốt rồi phải không?"Hòa bình về, Thanh vẫn giữ mãi một đoạn dây điện cũ như một kỷ vật thiêng liêng. Anh hiểu rằng, sự sống của mình và chiến thắng của đơn vị năm ấy đã được kết nối bằng chính xương máu và ý chí sắt đá của người đồng đội.



