Bài viết

Sợi Dây Sinh Tử

Bị dòng nước xoáy và sức ép bom tấn công dưới đáy sông, Thành đã được Kiên cứu sống bằng cách chia sẻ dưỡng khí và dùng sợi dây dù kết nối để kéo bạn lên. Tình đồng chí ở đây là sự gắn kết định mệnh, là sự chia sẻ hơi thở cuối cùng để cùng nhau sống sót qua cơn hoạn nạn.

Lâm Đồng17/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một bến phà huyết mạch trên dòng sông Lam, ThànhKiên nhận nhiệm vụ lặn xuống đáy sông để gỡ bỏ những khối thủy lôi từ tính mà địch mới thả xuống nhằm chặn đường tàu tiếp tế. Đêm tối mênh mông, mặt sông lạnh ngắt và đục ngầu phù sa.

Để không lạc mất nhau, hai người buộc một sợi dây dù vào cổ tay mình nối với cổ tay đồng đội. Theo quy ước: giật một cái là "đã tìm thấy mục tiêu", hai cái là "nguy hiểm", và ba cái liên tục là "kéo nhau lên ngay".Đang loay hoay tháo ngòi nổ cho một khối thép lù lù dưới đáy bùn, một trận bom tọa độ từ máy bay địch dội xuống mặt sông. Sức ép của nước khủng khiếp khiến Thành bị hất văng, đầu đập vào cạnh đá đau điếng, bình dưỡng khí bắt đầu rò rỉ. Trong cơn choáng váng, Thành thấy mình bị hút vào một dòng xoáy ngầm.Ở đầu dây bên kia, Kiên cảm nhận được ba cái giật liên hồi và sức nặng nghìn cân trì kéo cổ tay. Thay vì cắt dây để ngoi lên thoát thân khi dưỡng khí bản thân cũng sắp cạn, Kiên đã nín thở, gồng mình bám chặt vào một gốc cây chìm dưới đáy sông, dùng hết sức bình sinh kéo sợi dây về phía mình.Khi chạm được vào Thành, Kiên thấy bạn đã lịm đi. Anh liền tháo ống thở của mình, ép vào miệng Thành để bạn có thêm một chút oxy, rồi dùng đôi chân đạp nước mãnh liệt đưa cả hai ngoi lên mặt nước.Khi đồng đội trên bờ kéo được họ lên, cả hai đều bất tỉnh, tay vẫn còn bị thắt chặt bởi sợi dây dù đã hằn sâu vào da thịt đến rỉ máu.Hòa bình lập lại, ông Thành và ông Kiên vẫn sống cùng một làng chài. Sợi dây dù năm xưa được ông Thành giữ lại, treo trang trọng giữa nhà. Ông bảo:
  • "Sợi dây này không chỉ buộc tay, nó buộc cả nhịp tim của tôi vào nhịp tim của ông Kiên. Một người ngừng đập, người kia cũng không sống nổi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn