Bài viết

SỐNG BẰNG TRÁI TIM

Hưng Yên06/12/2025Lê Ngọc Bích (12a2- trường THPT Nguyễn Siêu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một lần, trong những năm tháng đất nước còn đầy gian khó, Bác Hồ gặp kỹ sư Phạm Quang Lễ – một trí thức trẻ tài năng đang học tập và làm việc ở Pháp. Lúc ấy, ông có công việc ổn định, mức lương cao và tương lai rộng mở nơi xứ người. Nhưng quê hương Việt Nam thì nghèo, ngân khố gần như trống rỗng, va

quân đội thiếu thốn mọi trang bị.

Trong cuộc gặp, Bác Hồ nói rất chân thành:

“Nước mình nghèo lắm. Bác không có tiền để trả công cho chú. Nhưng Tổ quốc đang cần trí thức có lòng yêu nước. Nếu chú về, chú sẽ vất vả, nhưng chú sẽ làm được điều mà dân tộc rất cần.”

Không hứa hẹn lương cao, không đãi ngộ, chỉ có niềm tin và trách nhiệm. Nhưng chính điều giản dị ấy đã chạm đến trái tim người trí thức trẻ. Dù đang có cuộc sống đầy đủ, lương cao ở Pháp, ông đã không do dự.

Ông Phạm Quang Lễ nói với Bác:

“Con xin về với Bác. Con về để phục vụ Tổ quốc.”

Từ giây phút đó, ông trở thành Trần Đại Nghĩa – người đặt nền móng cho ngành công nghiệp quốc phòng Việt Nam. Ông miệt mài làm việc trong những nhà xưởng thô sơ, chế tạo nên nhiều loại vũ khí quan trọng, góp phần vào chiến thắng của dân tộc.

Câu chuyện nhắc nhở học sinh rằng:

Thành công lớn nhất không nằm ở chỗ mình có bao nhiêu, mà ở chỗ mình dám sống vì điều gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn