Sống để cho đi
Bài viết kể về người có công Hồ Mơ, một thương binh cụt chân nhưng luôn nỗ lực vượt qua khó khăn để xây dựng cuộc sống và giúp đỡ cộng đồng. Từ việc tự tay đào hơn 3 km đường đến dành phần lớn thu nhập hỗ trợ bà con thoát nghèo, ông là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và tinh thần cống hiến.

Từ vết thương chiến tranh đến nghĩa tình với bà con
Có những vết thương nằm lại trên cơ thể con người suốt cả cuộc đời. Nhưng cũng có những con người biến chính những mất mát ấy thành động lực để sống mạnh mẽ hơn. Ông Hồ Mơ, người thương binh ở Quảng Trị, đã dành phần đời sau chiến tranh để làm kinh tế và giúp những người còn khó khăn.
Ông nhập ngũ năm 1956. Sau nhiều năm chiến đấu, ông trở thành Tiểu đoàn trưởng K2 trên chiến trường Quảng Trị. Những trận đánh ác liệt đã trở thành ký ức không thể quên trong cuộc đời người lính.
Năm 1969, ông bị thương do vướng phải mìn. Chân phải bị dập nát. Dù đau đớn, ông vẫn tỉnh táo ra lệnh cho đồng đội rút khỏi khu vực vì biết xung quanh còn nhiều mìn.
Sau khi được đưa ra miền Bắc điều trị, ông phải cưa bỏ chân phải. Ông mất gần một năm để tập đi bằng chân giả.
Nếu nhiều người chọn nghỉ ngơi sau những mất mát ấy, ông Hồ Mơ lại tiếp tục làm việc. Năm 1980, ông nghỉ hưu, từng làm Chủ tịch xã À Dơi rồi nhận quản lý 54 ha rừng ở đồi Phù Nhoi.
Ông bắt đầu từ việc khó nhất: làm đường.
Với một chiếc chân giả, ông tự mình đào đắp hơn 3 km đường trong hai tháng. Hàng ngày, ông mang cơm nước, cuốc xẻng và dao rựa vào rừng. Không quản nắng mưa, ông làm việc từ sáng đến tối.
Con đường hoàn thành giúp người dân đi lại dễ dàng hơn. Xe có thể vào khu vực sản xuất, nông sản được vận chuyển thuận lợi.
Sau đó, ông bắt đầu xây dựng kinh tế gia đình. Ông nuôi trâu, bò, dê, ngan, vịt và trồng cây. Mỗi năm, thu nhập đạt khoảng 400 triệu đồng.
Nhưng với ông, tiền bạc chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó giúp được người khác. Ông chỉ giữ lại một phần nhỏ và dành khoảng 350 triệu đồng để hỗ trợ bà con nghèo.
Có gia đình được ông mua trâu bò, có người được hỗ trợ lợn gà để gây dựng đàn vật nuôi. Ông không muốn người nghèo chỉ nhận sự giúp đỡ nhất thời. Ông muốn họ có phương tiện để tự làm ăn và thoát nghèo.
Nhìn lại cuộc đời mình, ông đã đi qua hai cuộc chiến. Cuộc chiến đầu tiên là chống lại kẻ thù trên chiến trường. Cuộc chiến thứ hai là chống lại nghèo đói và khó khăn trong thời bình.
Trong cả hai cuộc chiến, ông đều lựa chọn tiến về phía trước.
Vết thương trên cơ thể có thể khiến ông mất đi một chân, nhưng không thể lấy đi khả năng lao động, lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng.
Đó có lẽ cũng là ý nghĩa sâu sắc nhất của tinh thần “thương binh tàn nhưng không phế”.



