"Sống để trở về" - Cuộc đào thoát khỏi địa ngục trần gian.
Đây là câu chuyện hy hữu về một chiến sĩ đặc công bị trúng đạn nát cả hai chân, bị địch bắt, tra tấn dã man và ném vào chuồng cọp Phú Quốc. Bằng ý chí sắt đá và kỹ thuật của một người lính đặc công, ông đã tự "phẫu thuật" cho mình và thực hiện cuộc vượt ngục không tưởng.
1. Trận đánh giữa dòng sông lòng tàu Năm 1967, trong một trận đánh chìm tàu chở vũ khí của Mỹ trên sông Lòng Tàu, chiến sĩ Trần Văn Chín bị trúng đạn pháo. Đôi chân của ông bị thương nặng, máu chảy đầm đìa khiến ông không thể bơi vào bờ. Để tránh rơi vào tay giặc và bảo vệ bí mật đơn vị, ông định tự sát nhưng súng bị kẹt đạn. Địch phát hiện và bắt sống ông trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê.
2. Ý chí sắt đá trong "Chuồng cọp" Địch đưa ông về điều tra, tra tấn đủ mọi cực hình từ châm điện đến đóng đinh vào vết thương để bắt ông khai ra căn cứ Đoàn 10. Ông chỉ im lặng hoặc nhìn thẳng vào mắt chúng mà cười khinh bỉ.
Khi đôi chân bị hoại tử, bốc mùi và đầy dòi bọ vì không được cứu chữa, bọn cai ngục ném ông vào một góc biệt giam để mặc ông chết dần. Trong đêm tối, với bản năng sinh tồn và kỹ năng đặc công, ông đã dùng một mảnh sắt nhặt được, tự tay nạo vét những phần thịt thối rữa trên đôi chân mình để ngăn vết thương lan rộng. Nỗi đau thấu xương ấy không một lời rên rỉ, ông cắn chặt môi đến bật máu để giữ yên lặng.
3. Cuộc vượt ngục không tưởng Năm 1971, tại nhà tù Phú Quốc, dù đôi chân đã biến dạng và đi lại vô cùng khó khăn, ông vẫn cùng các đồng chí bí mật đào hầm vượt ngục. Đêm đó, dưới làn mưa đạn và ánh đèn pha quét dọc bờ rào, "người lính không chân" ấy đã dùng đôi tay rắn chắc như thép nguội để bò qua hàng rào kẽm gai sắc lẹm, vượt qua bãi mìn dày đặc của địch.
Sau nhiều ngày đêm luồn rừng, chịu đói khát và sự truy đuổi gắt gao, ông đã tìm về được với hơi ấm đồng đội. Khi nhìn thấy ông, những người lính đặc công dạn dày sương gió nhất cũng phải bật khóc vì không tin nổi một người với đôi chân như thế lại có thể băng rừng vượt ngục trở về.
Câu chuyện của bác Tư Chín không chỉ là về lòng dũng cảm trong chiến đấu, mà là bài ca về khát vọng sống và lòng trung thành vô hạn. Dù sau này hòa bình, đôi chân ấy không còn nguyên vẹn, nhưng bước chân ý chí của bác vẫn mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho bao thế hệ.



