Sóng Đỏ Đồng Tháp Mười
Câu chuyện về một nữ giao liên nhỏ tuổi, thông minh và quả cảm, vượt qua mạng lưới đồn bốt dày đặc của địch để chuyển dòng mật lệnh quan trọng, bảo vệ an toàn cho căn cứ cách mạng.
Vùng Đồng Tháp Mười những năm đánh Mỹ là một chiến trường sông nước khốc liệt. Giữa những rặng tràm bạt ngàn và mạng lưới kênh rạch chằng chịt, có một "cột anten sống" của cách mạng – đó là Út Nhỏ, cô bé giao liên vừa bước sang tuổi mười sáu, có đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ.
Một buổi chiều muộn, khi hoàng hôn vừa buông xuống nhuộm đỏ cả một vùng sông nước, Út Nhỏ nhận được nhiệm vụ khẩn cấp từ đồng chí Huyện đội trưởng: Phải mang một tài liệu mật vượt qua tuyến sông chính – nơi địch vừa lập một chốt gác dã chiến – để giao cho căn cứ trước khi trời sáng. Mật lệnh này quyết định sự sống còn của cả một trung đoàn đang chuyển quân.
Út Nhỏ giấu kỹ chiếc bọc ni-lông chứa tài liệu vào đáy rổ khoai lang sống, rồi bình tĩnh đẩy chiếc xuồng ba lá nhỏ ra khơi. Trời tối dần, tiếng muỗi vo ve và tiếng ếch nhái kêu ran cả cánh đồng.
Khi xuồng của Út tiến gần đến ngã ba sông, ánh đèn pha cực mạnh từ tàu tuần tiễu của địch bất ngờ quét qua. "Đứng lại! Xuồng kia đi đâu đêm hôm?" – tiếng quát loa dõng dạc xé toạc không gian yên tĩnh.
Ba tên lính ngụy súng lăm lăm trong tay nhảy lên xuồng của Út. Chúng lật tung mọi thứ, ánh đèn pin rọi thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé. Út Nhỏ tim đập thình thịch, nhưng nét mặt vẫn lộ vẻ ngây thơ, sợ sệt của một cô bé quê đi chợ muộn.
"Dạ mấy chú, nhà nội con ở bên kia sông có người bệnh nặng, mẹ biểu con chèo xuồng đem mớ khoai qua cho nội nấu cháo..." – Út Nhỏ giả vờ thút thít, giọng run run đầy vẻ tội nghiệp.
Một tên lính đá mạnh vào rổ khoai, mấy củ khoai lăn lóc ra sàn xuồng, suýt chút nữa làm lộ chiếc bọc giấu bên dưới. Hắn cúi xuống, định nhặt một củ lên kiểm tra. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Út Nhỏ nhanh trí giả vờ trượt chân, làm đổ cả gáo nước trên mạn xuồng vào giày của tên lính, khiến hắn chửi đổng lên và lùi lại.
Sự chú ý bị phân tán, cộng thêm vẻ ngoài lam lũ, nhỏ bé của Út đã khiến bọn lính mất cảnh giác. "Thôi, đi lẹ đi! Đêm hôm còn đi lung tung, bắn bỏ mẹ bây giờ!" – Tên đội trưởng xua tay cáu gắt.
"Dạ, con cảm ơn mấy chú!" – Út Nhỏ cúi đầu, nhanh tay thu dọn rồi dùng hết sức bình sinh chèo xuồng lao vào bóng tối của rặng tràm.
Ngay khi vừa thoát khỏi tầm mắt địch, cô bé không đi đường mòn nữa mà rẽ xuồng vào những lạch nước nhỏ đầy gai tràm, mặc cho gai cào rách cả vai áo, rỉ máu. Út Nhỏ biết bọn địch có thể đổi ý bất cứ lúc nào. Cô bé chèo điên cuồng bằng cả ý chí và lòng yêu nước.
Gần 4 giờ sáng, chiếc xuồng ba lá cập bến căn cứ. Khi trao tận tay chiếc bọc ni-lông khô ráo cho đồng chí chỉ huy, Út Nhỏ mới ngã quỵ vì kiệt sức, hai tay rớm máu vì cầm chèo quá lâu.
Nhờ dòng mật lệnh kịp thời ấy, trung đoàn đã tổ chức phản công bẻ gãy trận càn quét lớn của địch ngay trong sáng hôm đó. Giữa chiến trường miền Tây rực lửa năm ấy, hình ảnh cô bé giao liên nhỏ nhắn trên chiếc xuồng ba lá đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, một đóa hoa kiên cường nở rộ giữa sóng gió Đồng Tháp Mười.



