Sóng gió một vùng biển
Đồng chí chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng chỉ đoạn đê trên đường 14 nói với tôi: — Sóng gió ở vùng biển dữ dằn vô kể, ông bạn ạ. Một vạn con người vừa là lực lượng vũ trang vừa là nhân dân Hải Phòng chúng tôi lặn lội dưới bùn lầy gần một năm trời, mà chỉ qua một cơn bão, cơn bão rất to, sóng đỉnh triều cao tới hơn ba mét, lừng lững ập vào phá hủy con đê đang đắp, tạo thành mười lỗ hổng, có lỗ dài tới tám mươi mét, sâu bảy mét. Nước mặn tràn vào ruộng mênh mông. Các con đường từ đê cũ
SÓNG GIÓ
MỘT VÙNG BIỂN
Đồng chí chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng chỉ đoạn đê trên đường 14 nói với tôi:
— Sóng gió ở vùng biển dữ dằn vô kể, ông bạn ạ. Một vạn con người vừa là lực lượng vũ trang vừa là nhân dân Hải Phòng chúng tôi lặn lội dưới bùn lầy gần một năm trời, mà chỉ qua một cơn bão, cơn bão rất to, sóng đỉnh triều cao tới hơn ba mét, lừng lững ập vào phá hủy con đê đang đắp, tạo thành mười lỗ hổng, có lỗ dài tới tám mươi mét, sâu bảy mét. Nước mặn tràn vào ruộng mênh mông. Các con đường từ đê cũ ra đê mới cũng ngập lút trong sóng biển...
Chẳng hiểu chỉ huy trưởng muốn cho tôi nắm bắt được đặc điểm nổi bật của một vùng biển mà đồng chí hằng yêu quý vô cùng hay không, mà lần này gặp tôi, mở đầu câu chuyện đồng chí đã nhấn mạnh tác hại của sóng gió vùng biển. Một buổi tối, tôi đang nằm đọc báo trong phòng khách Bộ chỉ huy, khác hẳn với mọi cơ quan, phòng khách ở đây nằm lọt giữa các phòng ngủ của các đồng chí trong Bộ chỉ huy quân sự thành phố, nên đồng chí chỉ huy trưởng mặc bộ thường phục từ gian kề bên cạnh bước sang lúc nào tôi không biết. Đồng chí đưa cho tôi bao thuốc lá «Sông Cầu», cất giọng trầm trầm tha thiết:
— Ông đi nhiều nơi, thử hỏi ở đâu giàu có, đẹp đẽ và đầy đủ như thành phố Hải Phòng không? Này nhé, Hải Phòng có sông, có biển, có bến cảng đã đành, lại có núi, có đảo, có đồng bằng, có công nghiệp, nông nghiệp, có hải sản lại cả lâm nghiệp, thủ công nghiệp, thú rừng nữa chứ. Tài nguyên phong phú, tiền rừng, bạc biển... như vậy mà trước đây chúng tôi muốn chi tiêu việc gì, cứ trông ngóng ở quỹ quốc phòng. Mà quỹ quốc phòng ở đất nước ta tất nhiên là ít ỏi. Ở xã, ở huyện muốn tổ chức huấn luyện cho dân quân tự vệ hàng năm, muốn tổ chức hội thao, muốn họp mặt các gia đình có công, gia đình thương binh, liệt sĩ đều phải gặp cơ quan này, cơ quan khác xin con bò, con lợn, xin gạo, xin chè, tút thuốc lá... Rõ ràng trong tay mình có vàng mà để vàng rơi. Ông bạn bảo như thế có buồn không?
Nghe đồng chí chỉ huy trưởng nói vậy, tôi trả lời:
— Đó là nỗi buồn chung của một số cán bộ quân sự địa phương chúng ta, biết làm thế nào?
Đồng chí chỉ huy trưởng khua tay, sôi nổi:
— Trước đây, trong hàng ngũ cán bộ quân sự Hải Phòng cũng có ý nghĩ tự trói buộc mình như vậy. Rồi khoanh tay chờ đợi, đời sống nhân dân, cán bộ, chiến sĩ thiếu thốn khó khăn trăm bề, mặc cho nó trôi qua. Nhưng quân khu ủy 3 chúng tôi có suy nghĩ đúng đắn, hành động táo bạo, hướng dẫn cụ thể, chỉ đạo chấp hành hai nhiệm vụ chiến lược bằng khẩu hiệu «Làm giàu, đánh thắng». Nhờ đó, chúng tôi đã "biết làm thế nào” để thêm của cải cho xã hội, dự trữ cho quốc phòng, phục vụ công tác huấn luyện quân sự, xây dựng lực lượng dự bị, cải thiện đời sống cán bộ và chiến sĩ...
Đồng chí thư ký chợt mở cửa vào báo cáo chỉ huy trưởng:
— Mời anh sang nói chuyện với anh Thành.
Câu chuyện của chúng tôi đành ngừng lại. Chỉ huy trưởng đứng dậy, bảo tôi:
— Xin lỗi nhé. Chắc đồng chí bí thư thành ủy lại hỏi về công việc chuẩn bị hội nghị ngày mai. Hội nghị lần này rất phù hợp với ý định ông bạn muốn viết. Đại biểu các tỉnh bạn cũng muốn «tìm hiểu» bí quyết «làm giàu» thế nào, tích lũy vốn ban đầu ra sao đấy, chúng tôi xin sẵn sàng.
* *
Trước khi về tìm hiểu phong trào «Làm giàu, đánh thắng”ở cơ quan quân sự Hải Phòng, tôi đã được nghe nhiều dư luận khen chê. Khen hết lời mà chê cũng chẳng kém. Tôi được chứng kiến cuộc tranh luận giữa một số cán bộ quân sự với nhau, khi đồng chí thiếu tá vừa đi công tác ở huyện Vĩnh Bảo về, khoe cách làm ăn của Hải Phòng.
Một đại úy có khuôn mặt vuông, đôi lông mày sâu róm vừa rít thuốc lào vừa phản đối:
— Đã là ngành quân sự thì trước tiên phải nói đến đánh thắng đã. Sinh ra lực lượng vũ trang có phải để làm giàu đâu mà các bố bốc lên tận mây xanh thế?
Thiếu tá vui vẻ đáp:
— Về mặt đánh thắng, Hải Phòng có kém ai đâu. Tuyển quân đợt nào cũng đạt và vượt kế hoạch. Huấn luyện quân sự giỏi. Hội thao quân khu, hội thao và thi đấu toàn quân suốt ba bốn năm liền đạt 8 nhất, 5 nhì. Huy động các đơn vị dân quân tự vệ phục vụ phía trước đều hoàn thành vượt mức. Mấy lại nghĩ rộng ra, thì «làm giàu» cũng là một cách đánh thắng đấy.
Đại úy lừ mắt, hất hàm:
— Tôi chưa hiểu ý đồng chí thiếu tá nói vậy là thế nào?
— Ông nên nhớ thằng bành trướng nó không chỉ đánh ta bằng quân sự đâu nhé. Nó còn nhằm vào hậu phương ta nữa chứ. Nào bao vây kinh tế, phá hoại sản xuất hòng làm đời sống ta nghèo đói, khó khăn. Từ đó nó phao tin, chia rẽ, gây hoang mang dao động làm mất lòng tin. Mà sợ nhất là con người mất lòng tin. Mất vật chất mất ít. Mất danh dự mất nhiều. Mất lòng tin là mất hết. Vì vậy làm giàu, góp phần cải thiện và nâng cao đời sống bộ đội và gia đình, để anh em yên tâm chiến đấu công tác. Tôi hỏi ông, như vậy làm giàu không phải là đánh thắng hay sao?
Đại úy xem chừng đuối lý, song vẫn đâu đã chịu thua:
— Ông biện luận ghê quá. Tôi không tán thành cách làm giàu của Hải Phòng. Làm giàu kiểu đi buôn. Bắt anh em chưa làm tròn nghĩa vụ quân sự ra lao động, kiểu «cai đầu dài... ».
— Ông căn cứ vào đâu mà nhận định như vậy?
— Tôi nghe người ta nói thế.
Thiếu tá cười ngất:
— Trăm nghe không bằng một thấy. Xin mời đại úy xuống tìm hiểu thực tế đã nhé.
| Tháng hai năm nay, tôi được dự cuộc họp giao ước thi đua giữa các tỉnh trong quân khu. Mỗi tỉnh cử bốn đại biểu gồm chỉ huy trưởng hoặc phó, chủ nhiệm chính trị, cán bộ tuyên huấn và cán bộ kinh tế về họp. Tình cờ, tôi gặp lại đồng chí đại úy có khuôn mặt vuông, lông mày sâu róm đã từng tranh luận với đồng chí thiếu tá hồi trước. Trước buổi họp, đại biểu các tỉnh đề đạt nguyện vọng rằng trong cuộc họp năm nay, các tỉnh chỉ trao tay bản giao ước thi đua với nhau, còn dành toàn bộ thời gian yêu cầu Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng nói về kinh nghiệm và «cách làm ăn trong phong trào “Làm giàu đánh thắng” để các nơi học tập». Đại tá Đào Đình Thản, chỉ huy phó phụ trách kinh tế đã bộc lộ chân thành tất cả «gan ruột» của mình trong cách làm ăn suốt hai tiếng đồng hồ. Các đại biểu chăm chú ghi chép ra chiều thỏa mãn. Tôi hỏi ý kiến nhận xét của đồng chí đại úy. Đồng chí cười vẻ ngượng nghịu «Thì nghe mới biết thế. Phải xuống cơ sở xem thực tế thế nào, anh ạ». Sau buổi họp, tôi không gặp đồng chí đại úy trong đoàn đại biểu đi xuống tham quan thực tế. Riêng tôi, tôi còn làm việc với đồng chí Thản và một số cán bộ chuyên trách của ban kinh tế thuộc Bộ chỉ huy. Những con số thống kê về vốn ban đầu, về phương tiện sản xuất, về tiền lãi của các huyện, quận, các ngành, các xí nghiệp, công trường... đầy kín trong sổ tay tôi; song chỉ nêu hai con số sau đây để bạn đọc suy nghĩ và tự đánh giá. Năm 1984, lực lượng vũ trang Hải Phòng đã thu lãi được gần 40 triệu đồng. Còn hướng phấn đấu của năm 1985 thu lãi 60 triệu đồng. Trong số lãi thu được, dự chi là: — Dành để tái sản xuất 10 triệu— Nộp lên quỹ Quân khu 10 triệu— Dành các khoản tiêu về công tác quân sự địa phương 10 triệu— Dành cải thiện, nâng cao đời sống cho cán bộ và chiến sĩ đơn vị 10 triệu— Dành chi viện và ủng hộ hai tỉnh biên giới kết nghĩa 10 triệu— Dự trữ 10 triệu Có lần, một đồng chí trong đoàn kiểm tra Bộ quốc phòng sau những ngày làm việc với Hải Phòng đã phát biểu: «Nếu Bộ chỉ huy quân sự tỉnh nào làm kinh tế cũng thu được số lãi 40 triệu, huyện nào cũng lãi hai, ba triệu như Hải Phòng thì toàn quân hàng năm sẽ thêm một số tiền khá lớn, vừa chủ động tổ chức cải thiện và nâng cao đời sống các lực lượng vũ trang, vừa giảm bớt ngân sách Nhà nước, dành cho các khoản chi tiêu lớn khác». Cuối tháng 9 năm 1984, sau khi nghe đồng chí Tư lệnh Quân khu báo cáo về phong trào «Làm giàu, đánh thắng”Đại tướng Văn Tiến Dũng đã hỏi: — Tại sao Hải Phòng thu lãi tới 40, 50 triệu mà các tỉnh khác chỉ thu được trên dưới một triệu? Tư lệnh Quân khu báo cáo: — Thưa Bộ trưởng! Vì cán bộ. Cán bộ chưa dám làm và chưa biết làm. Đồng chí chỉ huy trưởng quân sự thành phố Hải Phòng có lần tâm sự với tôi rằng: «Đứng trước hoàn cảnh khó khăn của đất nước ta hiện nay, một số cán bộ có độ tuổi trên dưới sáu mươi như chúng tôi thường có hai chiều hướng suy nghĩ và hành động. Chiều hướng thứ nhất cho rằng, mình là cán bộ trong giai đoạn giao thời. Một vài năm nữa đã nghỉ hưu. Vì vậy làm sao giữ cho «tròn trĩnh» ở những ngày cuối đời của một cán bộ đã qua ba thời kỳ đánh giặc. Ông bạn xem phim «Người đi tìm đất» chưa nhỉ? Đấy, nhân vật bí thư Đảng ủy là một phát hiện mới về loại cán bộ cam chịu nghèo khó, đói rách, né tránh mọi cái mọi việc. Đời sống cán bộ, chiến sĩ đã có chế độ, tiêu chuẩn cấp phát. Trên rót xuống thế nào dùng thế ấy. Hậu phương cán bộ, chiến sĩ, nhà cửa công ăn việc làm, đời sống ra sao? Mặc. Đã có chính quyền, hợp tác xã lo toan. Thế là họ co mình lại, không dám nghĩ, không dám làm, không dám ủng hộ những công việc đúng phù hợp với tình hình thực tế. Chiều hướng suy nghĩ và hành động thứ hai thì ngược lại, cho rằng: Kiểu hô hào «cắn răng chịu đựng và chờ đợi» thực chất là «há miệng chờ sung». Cuộc sống của con người trong một đất nước xây dựng xã hội chủ nghĩa có những điều khác với thời kỳ cách mạng tháng Tám, thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Người cán bộ và chiến sĩ dù ở tiền tuyến hay hậu phương ngoài chiếc ba-lô, khẩu súng ra, họ còn phải nghĩ tới đời sống gia đình ở hậu phương, nghĩ tới căn nhà, nghĩ tới công ăn việc làm khi rời quân ngũ, nghĩ tới cái tủ, bộ bàn ghế, chiếc xe đạp... Đó là một nhu cầu, một đòi hỏi chính đáng. Mình là cán bộ mình phải nghĩ tới những lo toan đó của anh em. Ngày đêm phải suy tư, tìm tòi, dám chịu trách nhiệm, lăn xả vào công ăn việc làm. Và làm sao mỗi ngày, mỗi tháng giúp được cán bộ, chiến sĩ bớt được phần nào khó khăn trong đời sống của anh em và hậu phương để họ yên tâm chiến đấu và công tác. Há phải chăng đó là niềm sung sướng của người chỉ huy, của người đảng viên. Vậy thì cách «Làm giàu, đánh thắng» của Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng như thế nào? Vốn ban đầu lấy ở đâu ra? * * *
|


