SÓNG GIÓ MỘT VÙNG BIỂN
Đồng chí chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng chỉ đoạn đê trên đường 14 nói với tôi:
— Sóng gió ở vùng biển dữ dằn vô kể, ông bạn ạ. Một vạn con người vừa là lực lượng vũ trang vừa là nhân dân Hải Phòng chúng tôi lặn lội dưới bùn lầy gần một năm trời, mà chỉ qua một cơn bão, cơn bão rất to, sóng đỉnh triều cao tới hơn ba mét, lừng lững ập vào phá hủy con đê đang đắp, tạo thành mười lỗ hổng, có lỗ dài tới tám mươi mét, sâu bảy mét. Nước mặn tràn vào ruộng mênh mông. Các con đường từ đê cũ ra đê mới cũng ngập lút trong sóng biển...
Chẳng hiểu chỉ huy trưởng muốn cho tôi nắm bắt được đặc điểm nổi bật của một vùng biển mà đồng chí hằng yêu quý vô cùng hay không, mà lần này gặp tôi, mở đầu câu chuyện đồng chí đã nhấn mạnh tác hại của sóng gió vùng biển. Một buổi tối, tôi đang nằm đọc báo trong phòng khách Bộ chỉ huy, khác hẳn với mọi cơ quan, phòng khách ở đây nằm lọt giữa các phòng ngủ của các đồng chí trong Bộ chỉ huy quân sự thành phố, nên đồng chí chỉ huy trưởng mặc bộ thường phục từ gian kề bên cạnh bước sang lúc nào tôi không biết. Đồng chí đưa cho tôi bao thuốc lá «Sông Cầu», cất giọng trầm trầm tha thiết:
— Ông đi nhiều nơi, thử hỏi ở đâu giàu có, đẹp đẽ và đầy đủ như thành phố Hải Phòng không? Này nhé, Hải Phòng có sông, có biển, có bến cảng đã đành, lại có núi, có đảo, có đồng bằng, có công nghiệp, nông nghiệp, có hải sản lại cả lâm nghiệp, thủ công nghiệp, thú rừng nữa chứ. Tài nguyên phong phú, tiền rừng, bạc biển... như vậy mà trước đây chúng tôi muốn chi tiêu việc gì, cứ trông ngóng ở quỹ quốc phòng. Mà quỹ quốc phòng ở đất nước ta tất nhiên là ít ỏi. Ở xã, ở huyện muốn tổ chức huấn luyện cho dân quân tự vệ hàng năm, muốn tổ chức hội thao, muốn họp mặt các gia đình có công, gia đình thương binh, liệt sĩ đều phải gặp cơ quan này, cơ quan khác xin con bò, con lợn, xin gạo, xin chè, tút thuốc lá... Rõ ràng trong tay mình có vàng mà để vàng rơi. Ông bạn bảo như thế có buồn không?
Nghe đồng chí chỉ huy trưởng nói vậy, tôi trả lời:
— Đó là nỗi buồn chung của một số cán bộ quân sự địa phương chúng ta, biết làm thế nào?
Đồng chí chỉ huy trưởng khua tay, sôi nổi:
— Trước đây, trong hàng ngũ cán bộ quân sự Hải Phòng cũng có ý nghĩ tự trói buộc mình như vậy. Rồi khoanh tay chờ đợi, đời sống nhân dân, cán bộ, chiến sĩ thiếu thốn khó khăn trăm bề, mặc cho nó trôi qua. Nhưng quân khu ủy 3 chúng tôi có suy nghĩ đúng đắn, hành động táo bạo, hướng dẫn cụ thể, chỉ đạo chấp hành hai nhiệm vụ chiến lược bằng khẩu hiệu «Làm giàu, đánh thắng». Nhờ đó, chúng tôi đã "biết làm thế nào” để thêm của cải cho xã hội, dự trữ cho quốc phòng, phục vụ công tác huấn luyện quân sự, xây dựng lực lượng dự bị, cải thiện đời sống cán bộ và chiến sĩ...
Đồng chí thư ký chợt mở cửa vào báo cáo chỉ huy trưởng:
— Mời anh sang nói chuyện với anh Thành.
Câu chuyện của chúng tôi đành ngừng lại. Chỉ huy trưởng đứng dậy, bảo tôi:
— Xin lỗi nhé. Chắc đồng chí bí thư thành ủy lại hỏi về công việc chuẩn bị hội nghị ngày mai. Hội nghị lần này rất phù hợp với ý định ông bạn muốn viết. Đại biểu các tỉnh bạn cũng muốn «tìm hiểu» bí quyết «làm giàu» thế nào, tích lũy vốn ban đầu ra sao đấy, chúng tôi xin sẵn sàng.
*
* * Trước khi về tìm hiểu phong trào «Làm giàu, đánh thắng”ở cơ quan quân sự Hải Phòng, tôi đã được nghe nhiều dư luận khen chê. Khen hết lời mà chê cũng chẳng kém. Tôi được chứng kiến cuộc tranh luận giữa một số cán bộ quân sự với nhau, khi đồng chí thiếu tá vừa đi công tác ở huyện Vĩnh Bảo về, khoe cách làm ăn của Hải Phòng.
Một đại úy có khuôn mặt vuông, đôi lông mày sâu róm vừa rít thuốc lào vừa phản đối:
— Đã là ngành quân sự thì trước tiên phải nói đến đánh thắng đã. Sinh ra lực lượng vũ trang có phải để làm giàu đâu mà các bố bốc lên tận mây xanh thế?
Thiếu tá vui vẻ đáp:
— Về mặt đánh thắng, Hải Phòng có kém ai đâu. Tuyển quân đợt nào cũng đạt và vượt kế hoạch. Huấn luyện quân sự giỏi. Hội thao quân khu, hội thao và thi đấu toàn quân suốt ba bốn năm liền đạt 8 nhất, 5 nhì. Huy động các đơn vị dân quân tự vệ phục vụ phía trước đều hoàn thành vượt mức. Mấy lại nghĩ rộng ra, thì «làm giàu» cũng là một cách đánh thắng đấy.
Đại úy lừ mắt, hất hàm:
— Tôi chưa hiểu ý đồng chí thiếu tá nói vậy là thế nào?
— Ông nên nhớ thằng bành trướng nó không chỉ đánh ta bằng quân sự đâu nhé. Nó còn nhằm vào hậu phương ta nữa chứ. Nào bao vây kinh tế, phá hoại sản xuất hòng làm đời sống ta nghèo đói, khó khăn. Từ đó nó phao tin, chia rẽ, gây hoang mang dao động làm mất lòng tin. Mà sợ nhất là con người mất lòng tin. Mất vật chất mất ít. Mất danh dự mất nhiều. Mất lòng tin là mất hết. Vì vậy làm giàu, góp phần cải thiện và nâng cao đời sống bộ đội và gia đình, để anh em yên tâm chiến đấu công tác. Tôi hỏi ông, như vậy làm giàu không phải là đánh thắng hay sao?
Đại úy xem chừng đuối lý, song vẫn đâu đã chịu thua:
— Ông biện luận ghê quá. Tôi không tán thành cách làm giàu của Hải Phòng. Làm giàu kiểu đi buôn. Bắt anh em chưa làm tròn nghĩa vụ quân sự ra lao động, kiểu «cai đầu dài... ».
— Ông căn cứ vào đâu mà nhận định như vậy?
— Tôi nghe người ta nói thế.
Thiếu tá cười ngất:
— Trăm nghe không bằng một thấy. Xin mời đại úy xuống tìm hiểu thực tế đã nhé. | |
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Chín, 2022, 05:30:01 pm gửi bởi chuongxedap » | Logged
|
|
|
|
chuongxedap Đại tá  Bài viết: 13633  | 
| Re: Sóng gió một vùng biển« Trả lời #2 vào lúc: 17 Tháng Chín, 2022, 05:25:26 pm » |
*
* * Tháng hai năm nay, tôi được dự cuộc họp giao ước thi đua giữa các tỉnh trong quân khu. Mỗi tỉnh cử bốn đại biểu gồm chỉ huy trưởng hoặc phó, chủ nhiệm chính trị, cán bộ tuyên huấn và cán bộ kinh tế về họp. Tình cờ, tôi gặp lại đồng chí đại úy có khuôn mặt vuông, lông mày sâu róm đã từng tranh luận với đồng chí thiếu tá hồi trước. Trước buổi họp, đại biểu các tỉnh đề đạt nguyện vọng rằng trong cuộc họp năm nay, các tỉnh chỉ trao tay bản giao ước thi đua với nhau, còn dành toàn bộ thời gian yêu cầu Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng nói về kinh nghiệm và «cách làm ăn trong phong trào “Làm giàu đánh thắng” để các nơi học tập».
Đại tá Đào Đình Thản, chỉ huy phó phụ trách kinh tế đã bộc lộ chân thành tất cả «gan ruột» của mình trong cách làm ăn suốt hai tiếng đồng hồ. Các đại biểu chăm chú ghi chép ra chiều thỏa mãn. Tôi hỏi ý kiến nhận xét của đồng chí đại úy. Đồng chí cười vẻ ngượng nghịu «Thì nghe mới biết thế. Phải xuống cơ sở xem thực tế thế nào, anh ạ». Sau buổi họp, tôi không gặp đồng chí đại úy trong đoàn đại biểu đi xuống tham quan thực tế. Riêng tôi, tôi còn làm việc với đồng chí Thản và một số cán bộ chuyên trách của ban kinh tế thuộc Bộ chỉ huy. Những con số thống kê về vốn ban đầu, về phương tiện sản xuất, về tiền lãi của các huyện, quận, các ngành, các xí nghiệp, công trường... đầy kín trong sổ tay tôi; song chỉ nêu hai con số sau đây để bạn đọc suy nghĩ và tự đánh giá. Năm 1984, lực lượng vũ trang Hải Phòng đã thu lãi được gần 40 triệu đồng. Còn hướng phấn đấu của năm 1985 thu lãi 60 triệu đồng. Trong số lãi thu được, dự chi là:
— Dành để tái sản xuất 10 triệu— Nộp lên quỹ Quân khu 10 triệu— Dành các khoản tiêu về công tác quân sự địa phương 10 triệu— Dành cải thiện, nâng cao đời sống cho cán bộ và chiến sĩ đơn vị 10 triệu— Dành chi viện và ủng hộ hai tỉnh biên giới kết nghĩa 10 triệu— Dự trữ 10 triệu Có lần, một đồng chí trong đoàn kiểm tra Bộ quốc phòng sau những ngày làm việc với Hải Phòng đã phát biểu: «Nếu Bộ chỉ huy quân sự tỉnh nào làm kinh tế cũng thu được số lãi 40 triệu, huyện nào cũng lãi hai, ba triệu như Hải Phòng thì toàn quân hàng năm sẽ thêm một số tiền khá lớn, vừa chủ động tổ chức cải thiện và nâng cao đời sống các lực lượng vũ trang, vừa giảm bớt ngân sách Nhà nước, dành cho các khoản chi tiêu lớn khác».
Cuối tháng 9 năm 1984, sau khi nghe đồng chí Tư lệnh Quân khu báo cáo về phong trào «Làm giàu, đánh thắng”Đại tướng Văn Tiến Dũng đã hỏi:
— Tại sao Hải Phòng thu lãi tới 40, 50 triệu mà các tỉnh khác chỉ thu được trên dưới một triệu?
Tư lệnh Quân khu báo cáo:
— Thưa Bộ trưởng! Vì cán bộ. Cán bộ chưa dám làm và chưa biết làm.
Đồng chí chỉ huy trưởng quân sự thành phố Hải Phòng có lần tâm sự với tôi rằng: «Đứng trước hoàn cảnh khó khăn của đất nước ta hiện nay, một số cán bộ có độ tuổi trên dưới sáu mươi như chúng tôi thường có hai chiều hướng suy nghĩ và hành động. Chiều hướng thứ nhất cho rằng, mình là cán bộ trong giai đoạn giao thời. Một vài năm nữa đã nghỉ hưu. Vì vậy làm sao giữ cho «tròn trĩnh» ở những ngày cuối đời của một cán bộ đã qua ba thời kỳ đánh giặc. Ông bạn xem phim «Người đi tìm đất» chưa nhỉ? Đấy, nhân vật bí thư Đảng ủy là một phát hiện mới về loại cán bộ cam chịu nghèo khó, đói rách, né tránh mọi cái mọi việc. Đời sống cán bộ, chiến sĩ đã có chế độ, tiêu chuẩn cấp phát. Trên rót xuống thế nào dùng thế ấy. Hậu phương cán bộ, chiến sĩ, nhà cửa công ăn việc làm, đời sống ra sao? Mặc. Đã có chính quyền, hợp tác xã lo toan. Thế là họ co mình lại, không dám nghĩ, không dám làm, không dám ủng hộ những công việc đúng phù hợp với tình hình thực tế. Chiều hướng suy nghĩ và hành động thứ hai thì ngược lại, cho rằng: Kiểu hô hào «cắn răng chịu đựng và chờ đợi» thực chất là «há miệng chờ sung». Cuộc sống của con người trong một đất nước xây dựng xã hội chủ nghĩa có những điều khác với thời kỳ cách mạng tháng Tám, thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Người cán bộ và chiến sĩ dù ở tiền tuyến hay hậu phương ngoài chiếc ba-lô, khẩu súng ra, họ còn phải nghĩ tới đời sống gia đình ở hậu phương, nghĩ tới căn nhà, nghĩ tới công ăn việc làm khi rời quân ngũ, nghĩ tới cái tủ, bộ bàn ghế, chiếc xe đạp... Đó là một nhu cầu, một đòi hỏi chính đáng. Mình là cán bộ mình phải nghĩ tới những lo toan đó của anh em. Ngày đêm phải suy tư, tìm tòi, dám chịu trách nhiệm, lăn xả vào công ăn việc làm. Và làm sao mỗi ngày, mỗi tháng giúp được cán bộ, chiến sĩ bớt được phần nào khó khăn trong đời sống của anh em và hậu phương để họ yên tâm chiến đấu và công tác. Há phải chăng đó là niềm sung sướng của người chỉ huy, của người đảng viên. | |
Logged
|
|
|
|
chuongxedap Đại tá  Bài viết: 13633  | 
| Re: Sóng gió một vùng biển« Trả lời #3 vào lúc: 17 Tháng Chín, 2022, 05:28:55 pm » |
*
* Vậy thì cách «Làm giàu, đánh thắng» của Bộ chỉ huy quân sự Hải Phòng như thế nào? Vốn ban đầu lấy ở đâu ra?
Năm 1975, Bộ chỉ huy quân sự nhận đắp đê lấn biển ở xã Vĩnh Quang huyện Tiên Lãng. Một trung đoàn bộ đội địa phương được điều ra nhận nhiệm vụ này. Sau hơn một năm trời dầm mình trong bùn lầy nước mặn, cán bộ và chiến sĩ bộ đội địa phương thành phố đã hoàn thành khoanh vùng, đắp con đê dài 9 km, lấn biển được 2.000 ha canh tác, thu số lãi đầu tiên hơn một triệu đồng.
Có hơn một triệu đồng trong tay. Theo thời giá lúc đó cũng lớn đấy. Song đem ra tiêu pha, chè chén thì chẳng mấy mà hết. Các đồng chí trong Bộ chỉ huy nghĩ tới việc đầu tư vào công nghiệp. Sẵn có lò vôi nhỏ ở Pháp Cổ, trước đây lò này thường có hai, ba chục người không hoàn thành nghĩa vụ quân sự ra lao động bắt buộc. Số vôi đó không đủ để đơn vị tự sửa chữa doanh trại hàng năm.
Một câu hỏi được đặt ra: «Liệu có thể khôi phục lò vôi và mở rộng sản xuất được không?».
Thiên nhiên ở vùng này dành bao ưu đãi cho con người. Lò vôi nằm bên cạnh sông Kinh Thầy. Hai bên hai dãy núi đá, toàn thứ đá hộc sản xuất ra vôi lụa, loại vôi tốt bậc nhất trên thị trường. Pháp Cổ lại có thứ đất phụ gia rất tốt, chỉ cần trộn với xỉ than là có thể thành được tường nhà ở. Đất đó còn là một trong ba, bốn nguyên liệu sản xuất ra xi măng. Vậy có thể mạnh dạn sản xuất cả xi măng được không?
Ý kiến táo bạo đó được những cán bộ có đầu óc tính toán trao đi đổi lại nhiều lần. Và một kế hoạch được đưa lên trên xin ý kiến, được cơ quan lãnh đạo thành phố, Bộ tư lệnh Quân khu và Bộ quốc phòng khuyến khích, giúp đỡ. Bộ tư lệnh Quân khu và Bộ quốc phòng giúp ba triệu đồng, thành phố đầu tư 500.000 đồng làm vốn. Xí nghiệp liên hợp sản xuất vôi, xi măng, đất đèn và hiện nay sẽ sản xuất gạch hoa, gạch lát vỉa hè... ra đời. Song làm ăn thuở ban đầu, tránh sao khỏi vấp váp. Nguyên nhân thì có nhiều song chủ yếu do cán bộ lãnh đạo xí nghiệp thiếu đoàn kết nội bộ, không tận dụng tốt cán bộ kỹ thuật; quản lý nhân công chưa hợp lý, khâu kỹ thuật, sản xuất xi măng kém nên chất lượng xấu, hàng ế và ứ đọng.
Song sóng gió chỉ nổi lên trong thời gian ngắn. Bộ chỉ huy lập tức củng cố, chấn chỉnh bộ máy lãnh đạo và có biện pháp sửa chữa khuyết điểm, kịp thời. Từ đó, hàng năm, xí nghiệp ăn lên, làm ra. Bình quân mỗi năm sản xuất được trên dưới 15.000 tấn vôi, 3.000 tấn xi măng, 200 tấn đất đèn. Chưa kể khai thác đất phụ gia bán cho Nhà máy xi măng Hải Phòng cũng đạt vạn tấn/năm. Tổng doanh thu hàng năm của xí nghiệp lên tới 25 triệu, lãi 5 triệu đồng/năm.
«Tất cả vốn lỗ lãi của chúng tôi đều từ đất mà ra». Một đồng chí chỉ huy phó quân sự thành phố phát biểu với một số đoàn cán bộ tỉnh bạn tới tham quan Hải Phòng.
Quả đúng như vậy. Sau khi đắp đê Vinh Quang và xây dựng xí nghiệp liên hợp xong, Bộ chỉ huy nghĩ ngay tới lập đoàn vận tải sà lan để chuyển nguyên vật liệu than, đá cho xí nghiệp và chuyên chở xi măng từ xí nghiệp về kho của đơn vị hoặc đơn vị bạn... Tiếp đó, thành phố trao cho lực lượng vũ trang làm quai đê lấn biển khu vực đường 14 từ Hải Phòng ra Đồ Sơn, đào đắp 750.864 mét khối đất lấn được 2.200 ha ruộng cầy cấy, thu lãi 5 triệu đồng. Đắp đường xuyên đảo Đình Vũ, nối dài đường 5 thêm 12 km. Thành lập đội vận tải ô-tô, xây dựng xưởng cơ khí sửa chữa ô-tô, sà lan... Và hiện nay lãnh đạo thành phố còn trao cho cơ quan quân sự Hải Phòng đào kênh Cái Tráp dài hơn 3 km, rút ngắn được đường tàu biển đi Quảng Ninh hơn 10 km, tiết kiệm cho Nhà nước mỗi năm 200 triệu đồng. Đồng thời Bộ chỉ huy quân sự đã và đang tham gia thi công công trình cải tạo sông Lấp; cụm cầu An Dương và sân bay dân dụng Cát Bi... Đang có kế hoạch tham gia các mặt hàng xuất khẩu.
Tôi đã đi đến thăm xí nghiệp liên hợp sản xuất vôi, xi măng Pháp Cổ, ra tận bán đảo Đình Vũ, thăm xí nghiệp cơ khí... để tìm hiểu về cách tổ chức và quản lý lao động của Bộ chỉ huy mà đồng chí Đào Đình Thản từng giới thiệu với tôi «đó là bí quyết làm giàu, một nghệ thuật quản lý».
Ở xí nghiệp liên hợp hiện có trên dưới 200 người sản xuất gồm đủ các thành phần: sĩ quan chỉ huy, chiến sĩ, công nhân quốc phòng và công nhân hợp đồng chiếm 85%, số này là lực lượng chủ yếu trong khâu sản xuất và kỹ thuật. Còn lại 15% là những thanh niên chưa hoàn thành nghĩa vụ quân sự tới lao dộng bắt buộc chỉ phá đá, xúc than chuyển đất mà thôi.
Tôi hỏi cung cách sử dụng công nhân hợp đồng ra sao. Đồng chí Thản cho biết: Bộ chỉ huy quan hệ ký hợp đồng với cơ quan huyện, xã để «sử dụng số lao động dư thừa sau vụ cày cấy ở hai xã mà xí nghiệp trú quân. Cách hợp đồng đó đem lại lợi ích cho cả hai bên nên được địa phương hoan nghênh. Người nông dân sau khi cày cấy xong, có khoảng thời gian rỗi rãi ra làm hợp đồng với xí nghiệp, mỗi ngày thu 150 đồng nếu lao động đơn giản, 400 đồng nếu lao động kỹ thuật. Ngoài ra nếu là xã viên thì mỗi ngày góp vào quỹ hợp tác từ 2% đến 5% làm phúc lợi công cộng. Cách hợp đồng như vậy được vận dụng thích hợp với từng công trình và xí nghiệp do Bộ chỉ huy quản lý và được coi là phương thức làm ăn tốt nhất, phổ biến nhất trong hoàn cảnh hiện nay.
Tôi nêu câu hỏi với đồng chí Đào Đình Thản:
— Vậy dư luận nói các anh làm giàu vì đi buôn và «cai đầu dài» là thiếu chính xác chứ gì?
Đồng chí Thản vui vẻ, gật gù:
— Vânq! Bộ chỉ huy chúng tôi không bao giờ chủ trương như vậy. Còn trong quá trình thực hiện nơi này, nơi khác có thể có người, có đơn vị làm sai, song có điều, khi phát hiện ra những sai sót, Bộ chỉ huy chúng tôi không nhân nhượng không bao che mà kiên quyết xử lý nghiêm khắc và sửa chữa khuyết điểm kịp thời. Đội vận tải sà lan có thời kỳ mắc khuyết điểm, chúng tôi cho đình chỉ công tác, tổ chức kiểm điểm và cách chức đội trưởng, đội phó ngay. Còn dư luận thì nhiều, bịt sao được miệng thế gian nhất là ở đâu chẳng có những người không dám làm nhưng luôn luôn ngáng trở phong trào.
Tôi gợi ý:
— Được biết những dư luận ấy có lúc phát ra từ chính những người trong lực lượng vũ trang thành phố?
— Vâng, đúng! Đó là một điều đáng buồn. Cuộc đấu tranh đầy sóng gió trong nội bộ chúng tôi. Hàng tập đơn từ tố cáo, khiếu nại, kể cả bới móc, gửi lên cấp trên. Cũng hàng chục đoàn thanh tra, kiểm tra lần lượt xuống các đơn vị chúng tôi làm việc. Song sự thực vẫn là sự thực. Đảng và quần chúng rất công minh nên phân biệt đúng sai rõ ràng. Phải nói thêm thế này: Đồng chí chỉ huy trưởng của chúng tôi có lòng tin vững chắc là làm đúng đường lối của đại hội Đảng, đúng sự chỉ đạo của Quân khu, của Thành ủy nên đồng chí rất tinh tường, táo bạo, khôn ngoan trong hành động, dẫn dắt chúng tôi vượt qua mọi sóng gió, mọi quanh co, khúc khuỷu đi đến kết quả bước đầu như ngày nay.
* * Đầu năm nay tôi theo một số đơn vị trong quân khu lên chi viện biên giới. Mùa xuân ở trên này hình như đến sớm. Những cành đào trong vườn cây ven đường đã rung rinh đua nở. Song đường đi qua đèo, qua núi lại đầy ổ gà, ổ voi chi chít khiến ô-tô của chúng tôi nhấp nhô lên xuống như chiếc thuyền đi vào giữa sóng gió một vùng biển. Tôi mệt nhoài, người nôn nao khó chịu suốt hai ngày đi đường. Nhưng khi gặp anh chị em bộ đội và dân quân tự vệ Hải Phòng đang làm nhiệm vụ trên biên giới phía bắc, tôi lao ngay vào công việc của mình. Tôi đã gặp cán bộ và chiến sĩ tiểu đoàn công binh Hải Phòng, đơn vị trước đây đã đứng mũi chịu sào, trước cơn bão số 2 ập vào phá vỡ con đê biển năm trước, giờ đây vừa hoàn thành công trình xây dựng trận địa với chất lượng tốt vượt hai phần ba thời gian quy định. Tôi cũng gặp và trò chuyện với anh chị em đại đội dân quân tự vệ vừa được ban chỉ huy chiến dịch biểu dương đã lập một kỷ lục mới. Đoạn đường trao cho đại đội làm hai tháng. Nhưng chỉ trong 15 ngày, anh chị em đã hoàn tất, bảo đảm kỹ thuật.
Trước lúc ra đi, tôi hình dung cuộc sống gian khổ ở vùng biên giới: xa chợ, xa phố, xa nhân dân... anh chị em sẽ buồn chán, kêu ca thậm chí bỏ trốn. Song tôi đã bị bất ngờ. Tất cả cán bộ và chiến sĩ lực lượng vũ trang Hải Phòng đều vui vẻ, phấn khởi khỏe mạnh. Tôi hỏi, người nào cũng trả lời. Khi được tin có danh sách chi viện biên giới đợt này, ai nấy đều biểu lộ niềm tự hào và quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ. Lên đây, anh em tạo ngay ra cuộc sống bình thường. Sáng dậy tập thể dục. Ăn sáng xong là ra mặt đường, lên trận địa ngay. Buổi chiều ở hiện trường về vẫn ra sân đánh bóng hoặc đánh cờ. Buổi tối ca hát, đọc báo chí...
Tôi hỏi đại đội trưởng Văn Cẩm về suy nghĩ của anh với nhiệm vụ chi viện biên giới. Văn Cẩm không trả lời câu hỏi của tôi mà lại vui vẻ giới thiệu:
— Nhà tôi ở ngoại thành, sát cầu Niệm đấy, anh ạ. Trước khi lên đây, Bộ chỉ huy đã giúp nguyên vật liệu cho tôi xây xong căn nhà ba gian và nhượng cho gia đình chiếc đầu máy khâu. Vợ tôi lại được đi học lớp máy khâu không mất tiền do Bộ chỉ huy mở cho gia đình sĩ quan trong thành phố. Phấn khởi quá, nên đi chi viện đợt này, rất yên tâm anh ạ…
Văn Cẩm say sưa kể tưởng như không dứt được câu chuyện, mặc dầu lúc đó rừng núi quanh đây đang ngả dần vào buổi hoàng hôn biên giới. Những dãy núi bạt ngàn, xanh ngắt, lô nhô kéo xa tít tắp, mờ dần trông xa tưởng như những đợt sóng đang nối tiếp nhau vô tận trên một vùng biển xa xôi. Bất giác tôi nhớ lời đồng chí chỉ huy trưởng quân sự thành phố có lần kể rằng, đồng chí có đọc hay nghe ở đâu đấy một đoạn văn «Người chiến sĩ đang chiến đấu ở biên giới bảo cái sợ nhất của họ không phải chỗ những viên đạn của quân thù nhằm vào mình, cũng không phải sự thiếu thốn, sự gian khổ, cứ cho rằng vô cùng cực khổ đi nữa thì cũng không lo sợ, không nản lòng bằng thấy thái độ dửng dưng, thờ ơ của những người hậu phương đối với người lính, với cả người thân yêu của họ ở phía sau. Ấy là chưa kể những việc làm cốt để lấy thành tích, cốt có tiếng tăm mà chẳng nghĩ đến những gia đình có nhiều khó khăn trong đời sống, đang có con em chiến đấu ngoài biên giới. |
|
|