Bài viết

SÔNG LẶNG LẼ - ĐI CŨNG LẶNG LẼ

An Giang23/04/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi nhỏ, mỗi lần mất điện, cả nhà tôi lại ngồi quây quần bên chiếc đèn dầu. Và lần nào cũng vậy, bà lại bắt đầu kể về chú Sơn – giọng chậm rãi, như sợ làm vỡ mất ký ức cũ.

“Chú Sơn hồi đó cao ráo, da ngăm, hay cười lắm…” – bà nói, mắt nhìn xa xăm.

Ban ngày, chú đi làm ruộng như bao người, chân lấm tay bùn. Nhưng cứ đến tối, khi cả xóm đã tắt đèn ngủ, chú lại lặng lẽ rời nhà.Không ai hỏi, mà cũng chẳng ai dám hỏi.Có lần, bà kể tôi nghe, lúc đó bà còn trẻ, nửa đêm thấy bóng người lướt qua sân. Bà hé cửa nhìn thì thấy chú Sơn – áo ướt sũng, bùn đất dính đầy chân. Bà khẽ gọi:

“Đi đâu giờ này vậy Sơn?”

Chú chỉ cười nhẹ, giơ tay ra hiệu im lặng rồi nói nhỏ:

“Có việc chút, con đi rồi về liền.”

Nhưng “chút” của chú có khi là vài ngày.Những con đường chú đi không phải đường làng bình thường. Đó là những lối mòn xuyên qua đồng hoang, kênh rạch, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy. Chú mang theo trong người không phải tiền bạc, mà là những mảnh giấy nhỏ – tin tức quan trọng.Một lần khác, chú về trong tình trạng mệt lả. Bà đưa cho chú chén cơm nguội, chú ăn vội vàng, gần như không kịp nhai. Ăn xong, chú đứng dậy ngay.

Bà lo lắng hỏi:

“Ở lại nghỉ chút đi con…”

Chú nhìn bà, cười hiền:

“Không kịp đâu dì, người ta đang chờ.”

Rồi chú lại đi. Bóng chú khuất dần trong màn đêm, chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng.Đó là lần cuối cùng mọi người thấy chú.Sau này, tin về đến xóm: chú Sơn đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Không ai biết rõ chuyện gì xảy ra, chỉ biết chú đã không quay trở lại con đường quen thuộc ấy nữa.Bà kể đến đó thì im lặng một lúc, rồi thở dài:

“Người như nó… sống thì lặng lẽ, mà đi cũng lặng lẽ…”

Mỗi lần nghe xong câu chuyện, tôi luôn có cảm giác như chú Sơn chưa bao giờ rời đi. Chú vẫn ở đâu đó trong những con đường quê, trong ký ức của những người đã từng gặp chú. Và tôi hiểu rằng, lịch sử không chỉ là những cái tên lớn, mà còn là những con người bình dị như chú Sơn – âm thầm sống, âm thầm hy sinh, nhưng để lại một dấu ấn rất sâu trong lòng người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn