SỐNG NHƯ ANH – NGỌN LỬA BẤT TỬ TRÊN ĐẤT QUẢNG
Mỗi lần đi ngang qua vùng đất Thanh Quýt (Điện Thắng Trung, Điện Bàn), lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động và tự hào khôn tả. Nơi đây chính là quê hương của người anh hùng trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi – người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Là một học sinh sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, câu chuyện về cuộc đời và những phút giây lẫm liệt cuối cùng của anh Trỗi luôn là ngọn đuốc sáng soi rọi vào tâm hồn, nhắc nhở tôi v
Mỗi lần đi ngang qua vùng đất Thanh Quýt (Điện Thắng Trung, Điện Bàn), lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động và tự hào khôn tả. Nơi đây chính là quê hương của người anh hùng trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi – người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Là một học sinh sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, câu chuyện về cuộc đời và những phút giây lẫm liệt cuối cùng của anh Trỗi luôn là ngọn đuốc sáng soi rọi vào tâm hồn, nhắc nhở tôi về trách nhiệm của thế hệ hôm nay.
Tôi nhớ nhất một buổi chiều chủ nhật được cùng các bạn trong Chi đoàn trường đến dâng hương tại Nhà lưu niệm Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi. Trong không gian tĩnh mịch và trang nghiêm, nhìn ngắm những kỷ vật đơn sơ, bức thư tay anh viết gửi cho người vợ trẻ, và đặc biệt là bức ảnh anh đứng trên pháp trường với nụ cười ngạo nghễ, tim tôi như thắt lại. Một cảm giác nghẹn ngào nhưng vô cùng kiêu hãnh vây lấy tâm trí tôi.
|
Anh Trỗi sinh ra trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước tại Điện Bàn. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, anh thấu hiểu nỗi đau của người dân mất nước. Rời quê hương vào Sài Gòn làm thợ điện, anh đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia vào đội biệt động thành. Với sự mưu trí, dũng cảm, anh đã nhận nhiệm vụ cài mìn ở cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp của Dù kế hoạch không thành và anh bị giặc bắt, nhưng những gì diễn ra sau đó trong lao tù mới chính là lúc khí phách của người con đất Quảng tỏa sáng rực rỡ nhất. Kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhất, từ giật điện, đóng đinh vào tay đến dụ dỗ ngon ngọt về một cuộc sống vinh hoa phú quý. Thế nhưng, tất cả đều bất lực trước ý chí sắt đá của người thanh niên tuổi đôi mươi. Anh quyết không khai một lời, một mực bảo vệ tổ chức và đồng đội.
Giây phút xúc động nhất, đỉnh cao của "thời hoa lửa" chính là buổi sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964 tại khám chí hòa. Khi bị dẫn ra pháp trường, trước họng súng của kẻ thù, anh Nguyễn Văn Trỗi không một chút run sợ. Anh từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thẳng vào quân thù và nhìn mảnh đất quê hương thân yêu lần cuối. Anh dõng dạc hô vang những lời bất tử:
"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!"

Ba lần loạt đạn súng trường chát chúa vang lên là ba lần anh ngã xuống rồi lại gượng dậy, dùng chút sức tàn cuối cùng để hô vang tên vị lãnh tụ kính yêu. Anh ra đi khi mới 24 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, độ tuổi đầy ắp những hoài bão và hạnh phúc lứa đôi vừa chớm nở.
Đứng trước vong linh của anh, tôi thầm nghĩ: Ở tuổi 24, anh lấy đâu ra sức mạnh phi thường đến thế để hiên ngang đối mặt với cái chết? Câu trả lời chỉ có một: Đó chính là lòng yêu nước nồng nàn, là lý tưởng sống cao đẹp "Sống là phải chiến đấu, chết là phải vinh quang" của một thế hệ không tiếc máu xương vì nền độc lập của dân tộc. Chết không phải là hết, cái chết của anh đã hóa thành bất tử, thành ngọn lửa châm ngòi cho hàng triệu phong trào đấu tranh của thanh niên, học sinh, sinh viên khắp hai miền Nam - Bắc thời bấy giờ.
Nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng trên pháp trường năm xưa giờ chỉ còn là trang sử cũ. Thế nhưng, tinh thần Nguyễn Văn Trỗi vẫn luôn vẹn nguyên giá trị. Đối với một học sinh THCS như tôi, anh Trỗi không phải là một nhân vật xa xôi trong sách giáo khoa, mà anh là người anh, người đồng hương, là tấm gương sáng ngời để chúng tôi soi mình vào đó.
Mỗi khi gặp khó khăn trong học tập, hay những lúc lười biếng, nản lòng, tôi lại nhớ đến nụ cười của anh trước họng súng quân thù để tự răn đe bản thân phải cố gắng phấn đấu. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của các thế hệ cha anh đi trước, trong đó có người con ưu tú của quê hương Điện Bàn.
Trở về sau chuyến đi ý nghĩa ấy, tôi tự hứa với lòng mình sẽ quyết tâm học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động Đoàn, Đội. Ngọn lửa "Sống như anh" sẽ mãi cháy trong tim tôi và thế hệ trẻ trường THCS Dũng Sĩ Điện Ngọc, thúc giục chúng tôi sống trách nhiệm, biết cống hiến để dựng xây quê hương Quảng Nam ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những anh hùng "thời hoa lửa".




