“SỐNG RỒI, MẸ ƠI!”
“SỐNG RỒI, MẸ ƠI!”
“SỐNG RỒI, MẸ ƠI!”
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975.
Chiến tranh đã đi đến những giờ phút cuối cùng.
Nhưng đối với những người lính đang ở chiến trường, chưa ai dám chắc ngày mai mình có còn sống.
Trong số những người lính ấy có Nguyễn Văn Hạnh, một người con của Tuyên Quang.
Ông cùng đồng đội tiến về phía Sài Gòn.
Những ngày hành quân cuối cùng vừa gấp gáp vừa căng thẳng.
Mỗi tiếng máy bay.
Mỗi tiếng pháo.
Mỗi con đường phía trước đều có thể ẩn chứa nguy hiểm.
Đêm xuống, họ dừng chân ở khu vực cầu Xáng.
Những người lính nằm bên nhau.
Có người tranh thủ ngủ.
Có người lau lại khẩu súng.
Có người lấy thư nhà ra đọc.
Những lá thư đã nhàu đi theo năm tháng.
Có người đã lâu không nhận được thư.
Nhưng ai cũng nghĩ về quê nhà.
Nghĩ về mẹ.
Nghĩ về những người thân đang chờ đợi.
Rồi trưa 30 tháng 4.
Tin chiến thắng được truyền đi.
Sài Gòn giải phóng.
Chiến tranh kết thúc.
Những người lính ôm lấy nhau.
Có người cười.
Có người khóc.
Có người đứng lặng.
Sau những năm tháng chiến đấu, điều họ mong chờ nhất cuối cùng cũng đến: được sống để trở về.
Trong khoảnh khắc ấy, có người bật khóc và thốt lên:
“Sống rồi, mẹ ơi, con sống rồi!”
Chỉ một câu nói.
Nhưng trong đó có cả một cuộc chiến.
Có những người bạn đã hy sinh.
Có những đêm hành quân.
Có những trận đánh.
Có những lần tưởng rằng mình sẽ không thể trở về.
Và có cả hình bóng người mẹ đang chờ ở quê nhà.
Ngày 30/4/1975 không chỉ là ngày đất nước thống nhất.
Đối với hàng triệu người lính, đó còn là ngày họ được quyền hy vọng về một ngày trở về.



