Cựu chiến binh

SỐNG SÓT GIỮA ĐÓI NGHÈO VÀ BẠO LỰC

Giữa cái đói và bạo lực bủa vây, sự sống còn của con người là một cuộc chiến thầm lặng, nơi ý chí và tình người trở thành điểm tựa cuối cùng.

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Anh Quý (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với Phùng Ngọc Hùng, sống sót qua nạn đói 1944–1945 là một ký ức vừa đau đớn vừa đặc biệt. Đó không phải là sự sống sót nhờ may mắn đơn thuần, mà là kết quả của sự gắng gượng từng ngày, từng bữa, trong điều kiện khắc nghiệt chưa từng có. Cái đói luôn rình rập, còn bạo lực thì hiện diện thường trực, khiến mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách.

Ông nhớ rằng, để tồn tại, người dân phải tận dụng mọi thứ có thể ăn được: rau dại, củ rừng, cháo loãng nấu từ những thứ còn sót lại. Mỗi bữa ăn đều quý giá, không chỉ vì nó giúp cầm cự sự sống, mà còn vì nó mang lại cảm giác mình vẫn còn tồn tại. Đối với một đứa trẻ như ông khi ấy, việc được ăn dù chỉ một bát cháo cũng là niềm an ủi lớn lao.

Bên cạnh cái đói là nỗi sợ bạo lực. Người dân luôn phải sống trong trạng thái đề phòng, tránh xa những nơi nguy hiểm, né những cuộc lùng sục. Chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến bị đánh đập, tra tấn, thậm chí mất mạng. Sự sống, vì thế, trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, tình người lại trở thành điểm tựa quan trọng. Phùng Ngọc Hùng nhớ những người hàng xóm sẵn sàng chia sẻ chút thức ăn hiếm hoi, những gia đình đùm bọc lẫn nhau để cùng vượt qua. Sự sẻ chia ấy không làm cái đói biến mất, nhưng giúp con người không bị cô độc trong khổ đau.

Việc sống sót giữa đói nghèo và bạo lực đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn Phùng Ngọc Hùng. Ông hiểu rằng sự sống không phải điều hiển nhiên, mà là thứ phải giành giật từng ngày. Chính trải nghiệm ấy đã rèn giũa ý chí, giúp ông sớm trưởng thành và chuẩn bị tinh thần cho những năm tháng tiếp theo, khi ông bước vào con đường đấu tranh vì độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn