Sống tiếp
Hằng đứng trước cửa nhà.
Nhìn ra con đường.
Không còn chiến tranh.
Không còn gùi nặng.
Nhưng vẫn còn cuộc sống.
Cô bước ra.
Chậm rãi.
Nhưng chắc chắn.
Vì cô biết:
Những người đã đi qua…
không mong cô dừng lại.
Hằng đứng trước cửa nhà.
Nhìn ra con đường.
Không còn chiến tranh.
Không còn gùi nặng.
Nhưng vẫn còn cuộc sống.
Cô bước ra.
Chậm rãi.
Nhưng chắc chắn.
Vì cô biết:
Những người đã đi qua…
không mong cô dừng lại.

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên