Khác

Sống trong lòng dân - Cán bộ lão thành cách mạng Ngô Thành

Người chiến sĩ đi qua hai cuộc kháng chiến, gắn bó sâu nặng với Tây Nguyên, sống trọn nghĩa tình với đồng đội và nhân dân—biểu tượng của lòng kiên trung và sự thủy chung son sắt.

Gia Lai13/04/2026Huỳnh Mai Sơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tuy Phước Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người, cuộc đời họ không thể tách rời khỏi lịch sử.

Ngô Thành là một người như thế.

Sinh ra ở vùng quê nghèo Tam Hiệp (Quảng Nam), từ khi còn rất trẻ—mới 16 tuổi—ông đã bị thực dân bắt giam vì tham gia hoạt động cách mạng.

Một tuổi trẻ… bắt đầu trong lao tù.

Nhưng cũng từ đó, ý chí được tôi luyện.

Ra tù, ông tiếp tục con đường đã chọn.
Năm 1946, ông được kết nạp vào Đảng.
Một năm sau—khoác áo lính.

Và rồi, cuộc đời ông gắn với Tây Nguyên.

Một vùng đất xa lạ.
Rừng thiêng nước độc.
Chiến tranh và cái chết luôn cận kề.

Những ngày đầu về Chư Prông, ông cùng tổ công tác 6 người đi vận động đồng bào.

Không biết tiếng.
Không quen phong tục.
Không kinh nghiệm.

Đêm ấy—địch tấn công.

4 người hy sinh.

Chỉ còn ông và một người sống sót.

Một mình giữa rừng sâu.

Không lương thực.
Không phương hướng.
Không ai bên cạnh.

18 ngày.

Ông sống bằng củ mì đào vội, bằng nước suối cầm hơi.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Có lúc tưởng như… không thể trở về.

Nhưng ông đã sống.

Không chỉ bằng nghị lực—
mà còn bằng niềm tin.

Niềm tin rằng đồng đội sẽ tìm thấy mình.
Niềm tin rằng mình phải sống—để tiếp tục chiến đấu.

Và rồi, ông được tìm thấy.

Như một phép màu giữa đại ngàn.

Nhưng chiến tranh chưa bao giờ dừng lại.

Rừng Chư Prông không chỉ có địch—
mà còn có thú dữ.

Có lần, giữa đêm, một con cọp vồ mất đồng đội của ông.

Không kịp suy nghĩ.

Không kịp sợ hãi.

Ông cầm gậy—đuổi theo.

Giữa ánh trăng mờ, ông đối mặt với con thú dữ.
Một cú đánh—quyết liệt.

Con cọp bỏ chạy.

Đồng đội được cứu sống.

Không phải vì ông mạnh hơn—
mà vì ông không cho phép mình lùi bước.

Qua hai cuộc kháng chiến, ông kinh qua nhiều cương vị:
từ cán bộ cơ sở đến lãnh đạo tỉnh.

Nhưng điều đáng quý nhất không phải là chức vụ—

mà là cách ông sống.

Sống trong lòng dân.

Cùng ăn.
Cùng ở.
Cùng làm.

Hiểu dân—để được dân tin.
Gắn bó—để có chỗ dựa.

Chính nhân dân đã che chở ông.
Và ông—dành cả đời để trả nghĩa.

Khi hòa bình lập lại, ông trở về đời thường.

Không ồn ào.
Không kể công.

Chỉ lặng lẽ sống—và tiếp tục giữ nghĩa với đồng đội.

Dù tuổi đã cao, ông vẫn nhớ từng người.
Vẫn sẵn sàng giúp tìm mộ liệt sĩ.
Vẫn kể lại lịch sử—cho thế hệ sau.

Một con người đi qua chiến tranh—
nhưng không bao giờ rời khỏi ký ức của nó.

Ngô Thành không chỉ là một người lính.

Ông là một chứng nhân.
Một phần của lịch sử.

Và hơn hết—

là một con người sống trọn hai chữ:

nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn