Cựu chiến binh

Sốt rét run người giữa đêm

Tôi nghe câu chuyện này từ một cựu chiến binh quê Quỳnh Lưu, Nghệ An. Khi nhắc đến Trường Sơn, ông nói rằng có những đêm người lính không sợ bom bằng sợ cơn sốt rét ập đến bất ngờ giữa rừng sâu. Đó là vào cuối mùa mưa. Đơn vị vừa hành quân xong một chặng dài và dừng chân trong một khu rừng ẩm thấp. Mọi người mắc võng dưới tán cây, nhóm một bếp lửa nhỏ rồi tranh thủ nghỉ.

TP. Hồ Chí Minh12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Sốt rét run người giữa đêm

Tôi nghe câu chuyện này từ một cựu chiến binh quê Quỳnh Lưu, Nghệ An. Khi nhắc đến Trường Sơn, ông nói rằng có những đêm người lính không sợ bom bằng sợ cơn sốt rét ập đến bất ngờ giữa rừng sâu.

Đó là vào cuối mùa mưa.

Đơn vị vừa hành quân xong một chặng dài và dừng chân trong một khu rừng ẩm thấp. Mọi người mắc võng dưới tán cây, nhóm một bếp lửa nhỏ rồi tranh thủ nghỉ.

Đêm xuống rất nhanh.

Sương lạnh tràn vào từng chiếc võng tăng.

Khoảng nửa đêm, anh Dinh chợt thấy người gai lạnh.

Ban đầu chỉ là cảm giác ớn nhẹ.

Rồi cơn rét chạy dọc sống lưng.

Anh kéo chăn tăng lên sát cổ mà vẫn thấy lạnh.

Một lúc sau, cả người bắt đầu run.

Cụ kể:

“Run đến mức hai hàm răng va vào nhau.”

Anh Hòa nằm võng bên cạnh nghe tiếng động liền hỏi nhỏ:

“Dinh, sao thế?”

“Chắc sốt rét.”

Hòa lập tức trở mình ngồi dậy.

Anh lấy chiếc áo còn khô nhất của mình đắp thêm cho bạn rồi gọi tiểu đội trưởng.

Trần Văn Hậu đến sờ trán Dinh.

Trán nóng hầm hập nhưng người lại run bần bật.

Hậu nói:

“Đúng sốt rét rồi.”

Quân y được gọi sang.

Thuốc không nhiều, nhưng vẫn dành cho người đang lên cơn.

Một viên thuốc nhỏ được đưa tận tay.

Hòa đỡ bạn ngồi dậy:

“Uống đi.”

Dinh cầm bi đông mà tay run đến mức nước đổ ra ngoài.

Hòa giữ lấy bi đông:

“Tôi giữ cho.”

Cụ kể:

“Lúc ấy mới thấy một ngụm nước cũng khó đến thế nào.”

Uống thuốc xong, anh lại nằm xuống.

Cơn rét vẫn chưa dứt.

Người run liên hồi, chiếc võng rung theo từng cơn.

Ngoài rừng, mưa lất phất rơi.

Bếp lửa chỉ còn than đỏ.

Hòa ngồi cạnh võng, thỉnh thoảng lại kéo chăn cho bạn.

Một lúc sau, anh lấy chiếc khăn lau mồ hôi trên trán Dinh rồi nói nhỏ:

“Cố chịu một lúc nữa.”

Dinh mở mắt nhìn bạn:

“Ông ngủ đi.”

Hòa cười:

“Ngủ sao được khi cái võng bên cạnh rung như đánh trống.”

Dinh bật cười yếu ớt.

Tiếng cười ngắn ngủi nhưng làm cơn mệt nhẹ đi đôi chút.

Gần sáng, cơn rét bắt đầu dịu.

Người nóng bừng lên, mồ hôi vã ra ướt cả áo.

Hòa nhìn thấy liền thở phào:

“Ra mồ hôi rồi, đỡ rồi.”

Tiểu đội trưởng quay lại kiểm tra, thấy Dinh đã bớt run mới yên tâm hơn.

Sáng hôm sau, đơn vị chuẩn bị tiếp tục hành quân.

Dinh vẫn còn mệt, chân tay rã rời.

Hòa không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhận mang thêm phần đồ của bạn.

Dinh ngại:

“Để tôi mang.”

Hòa khoát tay:

“Khỏe rồi hãy giành.”

Trên đường đi, thỉnh thoảng Hòa lại quay lại hỏi:

“Đi được không?”

“Được.”

“Chắc không?”

“Chắc.”

Cụ kể:

“Nhờ có anh em bên cạnh mà tôi đi hết chặng đường hôm ấy.”

Nhiều năm sau, khi nhớ về Trường Sơn, cụ nói rằng sốt rét không chỉ làm người ta mệt mà còn làm người ta nhớ nhà khủng khiếp.

Trong cơn sốt, ông đã mơ thấy mẹ ngồi bên bếp lửa ở Quỳnh Lưu, mơ thấy tiếng sóng biển và mùi cơm mới.

Tỉnh dậy, trước mặt vẫn là mái tăng ướt mưa và gương mặt lo lắng của đồng đội.

Tôi hỏi:

“Điều cụ nhớ nhất trong đêm sốt rét ấy là gì?”

Ông trả lời:

“Là bàn tay Hòa giữ bi đông cho tôi uống nước.”

Rồi ông nói thêm:

“Trong chiến tranh, có những lúc người ta không cần điều gì lớn lao. Chỉ cần có người ngồi cạnh mình lúc mình yếu nhất.”

Là người sưu tầm lịch sử, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh. Nó còn là cuộc chiến âm thầm với bệnh tật, cái lạnh và sự kiệt sức của cơ thể con người.

Sốt rét run người giữa đêm vì thế không chỉ kể về một cơn bệnh trong rừng Trường Sơn. Đó là câu chuyện về tình đồng đội – khi một người run lên vì sốt, những người còn lại thức cùng, chia thuốc, giữ nước và giữ cho bạn mình không phải chống chọi một mình trong đêm lạnh.

Và có lẽ, sau hơn nửa thế kỷ, điều còn ấm nhất trong ký ức người cựu chiến binh không phải tấm chăn tăng mỏng năm ấy, mà là hình ảnh người đồng đội ngồi bên chiếc võng suốt đêm, lặng lẽ nói một câu rất giản dị:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn